Ánh chớp trong Bão Cát: Hành Trình Ứng Cứu Lôi Đình
Màn đêm buông xuống vùng Shachar như chiếc mồ chôn lấp những âm mưu đen tối. Trong tiếng gió rít gào mang theo cát bụi thiêu đốt, bóng lưng Trình Khải lầm lũi lướt qua những căn nhà hoang tưởng chừng đã chết. Đôi giày đặc chủng dày cộp hằn sâu vết lún trên nền đất khô nứt – mười năm giải ngũ chẳng thể xóa đi dáng vẻ săn chắc của người lính từng sống trong lửa đạn. Tiếng gọi của Tiêu Linh vẫn dội về từ cơn ác mộng đêm nào: giọng cô vội vã xen lẫn tiếng sóng nhiễu radio trước khi mất tích tại cảng Talin.
Shachar – Thánh địa máu
Khu vực này chẳng khác gì gã quái vật đói khát. Ban ngày, nắng như lưỡi dao cứa da thịt; ban đêm, giá lạnh thấu xương khiến ngay cả lũ lính đánh thuê thiện chiến cũng phải co ro trong chăn. Thế nhưng sự khắc nghiệt của tự nhiên vẫn chưa thấm tháp gì với mạng lưới khủng bố chằng chịt như mạng nhện. Chúng biến Talin thành cứ điểm trung tâm – nơi những container rỉ sét dựng thành bức tường thép, bên trong chứa đầy kho vũ khí đủ để khơi mào một cuộc chiến tranh nhỏ.
Vết Xước Đầu Tiên
Trình Khải không xông thẳng. Anh chọn lối rẽ ngầm dưới con mương cạn đầy xác chuột, nơi mùi nước thối hoắc che được hơi người. Mười hai phút lặn sâu trong bóng tối, mười hai phút nín thở trước chùm camera hồng ngoại quét lượn như lưỡi hái. Khi ngón tay chạm vào lớp tôn lạnh buốt của căn kho số 7 – điểm quan sát lí tưởng nhất vào sở chỉ huy đối phương – giọng cười khàn khàn vang lên khiến gáy anh dựng đứng:
“Mày tưởng mò được đến đây là giỏi?” – Một tên lính da đen lừ lừ tiến tới, lưỡi lê phản quang dưới trăng.
Không một giây chần chừ. Trình Khải quật người tránh đòn đâm xuyên tường, tay phải vung mạnh chiếc dây thừng cuốn quanh cổ địch. Cú vật ngược tưởng chừng nhẹ bẫng như trở bàn tay, nhưng tiếng xương đốt sống gãy răng rắc khiến lũ chim đêm tá hỏa bay tán loạn.
Điểm Bùng Phát
Đúng lúc chuẩn bị tiếp cận kho trung tâm, ánh đèn pha quét tới. Trình Khải chụp vội xác tên lính làm lá chắn, nhưng trước khi ngón tay kịp bóp cò súng máy đoạt được, một bàn tay nhỏ nhắn đột ngột kéo tay áo anh:
“Đường cống thoát nước! Mau!” – Giọng nữ nhanh gọn, đầy lo âu.
Cô gái đó chui lên từ nắp hầm như bóng ma – da xanh xao, quần áo rách bươm nhưng đôi mắt sắc lẹm chứng tỏ trí não không hề suy yếu. Cô dẫn anh trốn xuống lòng đất, nơi hệ thống cống rãnh ngập rác thải y tế đỏ lòm như máu. Đó là Mira – bác sĩ trẻ bị bắt làm tù nhân vì biết rõ bí mật trong phòng thí nghiệm ngầm của bọn khủng bố.
Chạm Trán Tử Thần
“Chúng tiêm chất độc vào mạch nước ngầm” – Mira thều thào trong cơn ho sặc sụa khi họ nép sau khối bê tông vỡ – “Talin chỉ là vỏ bọc. Chúng muốn biến Shachar thành nghĩa địa không lời nguyền…”
Tiếng chó nghiệp vụ tru lên phía xa. Lũ lính đánh thuê đã phát hiện dấu vết. Trình Khải đẩy Mira vào góc khuất, ném trái khói tự chế làm mù mắt bầy chó dữ. Anh túm lấy dây thừng trên trần cống, hai người đu như diều gặp gió qua vùng đất trống đầy mìn gài. Gót chân Mira vừa chạm đất bom nổ, sóng xung kích hất cả hai văng xa ba mét.
Ứng Cứu Lôi Đình – Như Tia Chớp
“Phải sống!” – Trình Khải gầm lên, máu từ vết thương ở vai thấm ướt áo. Trong ánh chớp từ đạn pháo sáng, ký ức ùa về: lần đầu gặp Tiêu Linh tại trạm cứu thương chiến trường, nụ cười cô khi khoác ba lô cứu hộ ngược dòng suối lũ… Ý chí ấy thúc anh quật ngã tên lính cuối cùng đang nhắm súng vào Mira.
Khi trực thăng cứu hộ đáp xuống bãi đất trống, Trình Khải ôm chặt chiếc USB chứa bằng chứng tội ác do Mira đánh cắp được. Nhưng mắt anh vẫn đỏ hoe hướng về phía tòa nhà đổ nát – nơi giấy tờ y tế dính tên Tiêu Linh vẫn còn nằm trong đống gạch vụn.
Cuộc Ứng Cứu Lôi Đình đã cứu được Mira, nhưng ngọn lửa trong lòng người lính giải ngũ chưa bao giờ tắt. Shachar vẫn còn giữ lại một phần linh hồn anh – mảnh ghép mang tình yêu và sự chờ đợi. Vết cắt trên bản đồ đang rỉ máu, gọi mời chàng "lôi đình quân" quay lại…