Bút mực còn chưa khô trên tờ giấy ly hôn thì thế giới xung quanh Lăng Mặc và Tô Ninh bỗng nhòe đi, như thể thực tại đang bị một bàn tay vô hình nhàu nát rồi vo tròn lại. Một cơn chóng mặt dữ dội kéo đến, mùi giấy mực và cà phê đắng ngắt trong phòng công chứng tan biến, thay vào đó là mùi ẩm mốc, mùi tanh của máu cũ và thứ mùi lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm.
Khi họ kịp định thần, không còn là phòng công chứng sang trọng với ánh đèn neon nhấp nháy. Họ đang đứng trong một căn phòng đá tối tăm, ẩm thấp, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ hình vuông trên cao hắt xuống thứ ánh sáng yếu ớt, xám xịt như tro tàn. Trước mặt họ, một tử tù gầy gò, áo tù sờn rách, đang cúi gằm mặt, bàn tay siết chặt thành nắm đấm run rẩy. Còn Tô Ninh, cô thấy mình đang mặc một bộ long bào rực rỡ màu đỏ thẫm, nặng trĩu kim tuyến, đôi chân trần tê cóng đặt trên nền đá lạnh ngắt, mái tóc dài xõa rối bù. Cô vẫn còn nghe văng vẳng bên tai những lời nguyền rủa, những ánh mắt khinh bỉ của đám cung nữ khi hoàng đế tuyên bố tước bỏ mọi tôn nghiêm của bà hoàng hậu "vô dụng" này.
Họ đã lạc vào "Vấn Yêu" – cuốn tiểu thuyết kỳ ảo mà Lăng Mặc từng đọc lướt qua trong một đêm mất ngủ, một thế giới mà anh từng nghĩ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Nhưng giờ đây, từng chi tiết, từng nhân vật trong sách đang sống sờ, thở, và rình rập xung quanh họ.
Lăng Mặc, với thân phận tử tù, bị dẫn giải đến pháp trường ngay trong ngày đầu. Còn Tô Ninh, với thân phận hoàng hậu thất sủng, bị nhốt trong lãnh cung lạnh lẽo, nơi những bóng ma của các phi tần quá cố vẫn thường rên rỉ trong gió. Thế giới "Vấn Yêu" không chỉ có âm mưu triều chính, tranh giành quyền lực giữa các phi tần. Nó còn tồn tại những thứ đáng sợ hơn nhiều: những con yêu quái ẩn nấp trong cung điện, hút lấy sinh khí của con người; những lời nguyền cổ xưa được khắc trên vách đá, có thể khiến người ta hóa điên; và một thế lực bóng tối đang dần thức tỉnh, tìm cách phá vỡ phong ấn ngàn năm, để yêu ma tung hoành.
Trong hoàn cảnh ấy, sự rạn nứt giữa họ, những mâu thuẫn chồng chất từ thế giới thực, bỗng chốc trở nên vô cùng nhỏ bé và lố bịch. Khi một con yêu tinh mặt người mình rắn, với đôi mắt đỏ lòm như máu, xuất hiện trong đêm tối của lãnh cung, tìm cách chiếm đoạt thân xác Tô Ninh, chính Lăng Mặc – từ trong ngục tối, dùng thân mình che chắn cho cô – đã phá vỡ sự bàng quan đã tồn tại bao năm. Khi Tô Ninh, bằng trí nhớ về những trang tiểu thuyết, nhận ra con yêu tinh kia sợ lửa, cô đã huy động tất cả dũng khí ít ỏi còn sót lại để nhóm lên một ngọn đuốc từ những tấm màn rách, cứu lấy cả hai.
Họ buộc phải hợp tác. Lăng Mặc, với bản năng sinh tồn và sức mạnh tiềm ẩn của một người từng trải qua những cuộc chiến đấu trong thế giới hiện đại, trở thành chỗ dựa vững chắc. Tô Ninh, với trí nhớ sắc sảo về cốt truyện và những bí mật của hoàng cung trong "Vấn Yêu", trở thành người dẫn đường duy nhất. Họ cùng nhau giải mã những câu đố cổ xưa, tránh né những cạm bẫy yêu ma, và dần dần, qua từng lần hợp tác cận kề cái chết, những ký ức đau buồn, những hiểu lầm năm xưa bắt đầu được hé mở, không phải bằng lời xin lỗi, mà bằng hành động.
Họ không chỉ chiến đấu để sống sót trong thế giới kỳ ảo này. Họ còn phải tìm cách thay đổi số phận bi thảm đã được định đoạt trong trang sách: tử tù Lăng Mặc sẽ bị xử trảm, hoàng hậu Tô Ninh sẽ bị trừ khử trong một âm mưu. Họ phải tìm ra lý do tại sao họ lại bị kéo vào "Vấn Yêu", và liệu có một lối thoát nào cho cả hai, không phải là cái chết, mà là một khởi đầu mới – ngay cả khi khởi đầu đó phải được xây dựng trên chính mảnh đất đầy rẫy yêu ma và âm mưu này.
Hành trình của họ bắt đầu từ một tờ giấy ly hôn chưa kịp ký, và giờ đây, họ đang đứng trước một trang sách mới, nơi bút mực vẫn còn ướt, và số phận nằm trong tay chính họ.