Đêm ấy, giông tố vần vũ như muốn xé nát bầu trời. Sấm chớp rạch ngang mái nhà cũ kỹ của vợ chồng Tống Châu, đánh thức cô khỏi giấc ngủ chập chờn. Không khí ngột ngạt, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào lỗ mũi khiến cô lịm người. Trên giường, chiếc chăn đẫm một vệt đỏ thẫm còn hơi ấm, nhưng chồng cô – người nằm đó khi chiều – đã biến mất tựa khói tan. Chỉ còn lại chiếc đồng hồ đập gãy màn kính, kim giây găm chặt vào vệt máu loang lổ. Loạng choạng bật đèn, Tống Châu chết lặng. Cả căn phòng ngổn ngang dấu vết của một cuộc vật lộn: tường loang lổ vết tay có máu, gương soi nứt vụn như mạng nhện, và dưới chân cô – một sợi dây chuyền bạc đứt đôi. Thứ trang sức quen thuộc ấy không phải của chồng cô. Nó thuộc về chị gái ruột cô, người luôn nhìn anh bằng ánh mắt lạnh hơn băng. Hai ngày sau, thi thể không tìm thấy, nghi vấn đổ dồn lên Tống Châu. Cảnh sát nhốn nháo, hàng xóm thì thào những lời độc địa. Nhưng cơn hoảng loạn của cô chưa kịp lắng xuống thì người tình bí mật của cô – Việt, gã đàn ông từng hứa hẹn đưa cô trốn khỏi cuộc hôn nhân tù túng – lặng lẽ xuất hiện. Gã dúi vào tay cô mảnh giấy nhàu nát, trên đó vẽ hình con thuyền độc mộc và tọa độ hướng về vật trong hồ cạnh rừng thông. "Anh ta chết vì thứ chôn dưới đó", Việt thì thào, mắt liếc về phía xa như sợ ai theo dõi. Lời nói của gã khơi lại ký ức Tống Châu từng giấu kín: Đêm hai tháng trước, chồng cô say rượu, tay nắm chặt xấp giấy tờ đất đai, gào lên những lời đe dọa chằng chịt liên quan đến cái "vật trong hồ". Lúc ấy, cô tưởng anh điên rồ. Càng đào sâu, càng thêm lớp lớp bùn nhơ. Chị gái cô bỗng xuất hiện với khuôn mặt tái mét, yêu cầu cô dừng lại nếu không muốn chết như chồng. Người đàn ông hóa ra nắm giữ bí mật về cái chết của cha hai chị em – một cái chết được dàn dựng để che đậy vụ tham ô đất đai của dòng họ. Vật trong hồ, thứ chồng cô cố công tìm kiếm, chính là hòm tài liệu chứng minh tội ác gia tộc, cùng xương cốt người cha bị chôn vội năm nào. Kẻ giết chồng cô không phải tình địch, càng chẳng phải người tình mờ ám. Đó là máu mủ ruột rà – thứ tưởng thiêng liêng nhất – nay hóa thành dao găm. Khi sự thật phơi bày, tất cả đối mặt với cái giá không gì đong đếm: kẻ tù tội, kẻ điên loạn, kẻ tự vẫn bên bờ hồ nơi vật trong hồ được trục lên – thứ định mệnh dìm cả gia tộc vào vĩnh viễn u tối.