Thị trấn nhỏ này nằm lẹt đẹt giữa mấy dãy đồi thông phía Tây Bắc, cái gì cũng xoay quanh quyền Anh. Sáng sớm tinh mơ, tiếng bao cát đấm bốp bốp từ cái lán tập lụp xụp mang biển CLB Quyền Anh Vinh Quang ven quốc lộ đã vang lên, mùi dầu xoa bóp, mồ hôi chua loét với bia lạnh từ mấy quán nhậu ven đường đêm trước cứ lẫn quyện vào nhau, thành hơi thở quen thuộc của cả vùng. Ở đây, không ai không biết đến HLV Ba – ông già gốc gác tỉnh lỵ, mở cái Vinh Quang từ hai mươi năm trước, nuôi được ba đứa vô địch hạng ruồi miền Bắc, là cái đích tự hào duy nhất của cả thị trấn nghèo này.
Vụ án mạng chấn động xảy ra đúng đêm rằm tháng trước, nạn nhân là Lâm, võ sĩ trẻ triển vọng nhất của Vinh Quang, đang được kỳ vọng sẽ mang cái đai hạng lông quốc gia về cho cái lán tập nhỏ bé này sau trận chung kết tháng sau. Người ta tìm thấy nó nằm gục trong kho chứa đồ của CLB Vinh Quang, đầu bị đập nát bằng cái đế bốc giác mộc cũ kỹ treo ở góc sân, bên cạnh là cái sổ ghi chép cá độ có trang đầu ghi bằng nét bút tẩy xóa nhem nhuốc: "Vinh Quang – Lâm thắng 1.5". Cả thị trấn xôn xao, mấy bà bán nước ven đường bàn tán xì xào, nói rằng Vinh Quang bị ma ám, vì chưa bao giờ có chuyện chết chóc trong cái lán tập ấy suốt hai mươi năm qua.
Cảnh, anh trai cả làm điều tra viên phòng cảnh sát hình sự tỉnh, được điều về ngay khi vụ án xảy ra. Còn Cường, thằng em trai bỏ nhà đi từ ba năm trước, từng là con cưng của ông Ba, được định đoạt sẽ là ngôi sao sáng nhất của Vinh Quang cho đến khi nó dính chấn thương tay trong trận chung kết miền Bắc, bị ông Ba tát bạt tai trước cả sân, mắng là "đồ phản bội, làm nhục cái tên Vinh Quang". Nó bỏ đi Sài Gòn làm thợ sửa xe, giờ nghe tin Lâm chết, nó về, hai anh em miễn cưỡng phải làm việc cùng nhau, vì Cảnh cần cái kiến thức về giới quyền Anh, về cái Vinh Quang chật hẹp này mà Cường nắm rõ như lòng bàn tay, còn Cường thì muốn biết ai đã giết đứa em trai tập luyện cùng mình ngày bé.
Cuộc đoàn tụ với ông Ba chẳng khác nào cái tát vào mặt cả hai anh em. Lúc Cảnh dẫn Cường vào sân Vinh Quang lần đầu tiên sau ba năm, ông Ba đang cầm cái khăn ướt lau bụi trên tấm biển gỗ Vinh Quang nhuốm màu thời gian, tay run run, tóc bạc phơ, cái dáng oai phong ngày nào giờ chỉ còn là cái bóng gầy guộc. Ông liếc nhìn Cường, nhếch mép cười gượng: "Về làm gì? Vinh Quang không cần thằng con trai bỏ cuộc giữa chừng." Cường không nói gì, mắt dán vào cái bao cát cũ ông từng treo cho nó tập hồi 10 tuổi, trên đó còn vết mực nó viết ngày xưa, nét chữ nguệch ngoạc của đứa trẻ 10 tuổi: "Vinh Quang là của ba."
Nhưng án mạng cứ lôi kéo họ lại gần nhau, rồi lôi kéo họ lại gần ông Ba – người mà cả hai vừa căm ghét vừa tôn trọng, vừa muốn rời xa vừa không thể cắt đứt cái dây liên kết mỏng manh với cái Vinh Quang đã nuôi sống cả thị trấn này suốt hai mươi năm qua. Họ tìm thấy tiền cá độ giấu dưới gầm giường ông Ba, tìm thấy tin nhắn Lâm gửi cho ông Ba đêm trước khi chết: "Con không đánh nữa, con không muốn làm nhục Vinh Quang bằng cách dùng thuốc kích thích nữa." Và rồi họ nhận ra, cái bóng của Vinh Quang quá lớn, che lấp hết những toan tính, ghen ghét, rồi cả máu mủ tình thân của cả gia đình họ.