Ánh đèn vàng vọt của đồn cảnh hẻo lánh chiếu xiên xuống mặt đường đầy ổ gà, nơi người ta vẫn thì thầm gọi là Vùng Đất Tội Lỗi. Những vụ mất tích như cơm bữa ở cái xứ chết tiệt này, nhưng lần này khác. Con trai lão Thắng - thợ săn già gác rừng - biến mất sau cái tối mưa dông tầm tã. Mười bảy tuổi, dáng người gầy nhẳng như cây sào, không một dấu vết. Duy nhất thằng Tùng - đứa bạn cùng lớp - khóc sụt sùi kể về chiếc khăn quàng đỏ vắt trên cành gai góc cuối con đường mòn. Chỗ ấy, ba năm trước, người ta tìm thấy xác chị gái thằng bé. Vụ án chưa bao giờ được khép lại. Viên cảnh sát trẻ Lộc cầm tờ báo cáo mờ nhòe mực, ngón tay run nhẹ. Hắn quen cái mùi tanh lợm của máu khô cùng tiếng gọi đò trong đêm từ thuở bé. Lão Thắng từng dúi vào tay hắn gói xôi nóng ngày thi vào công an, giọng khàn đặc: "Mày phải sống cho ra người, thằng Lộc à. Không như thằng bố mày…". Cái tát nảy lửa năm hắn mười ba tuổi, khi dám hỏi về cái chết của mẹ, giờ vẫn còn hằn trên má. Cuộc điều tra đẩy hắn vào cuộc chiến ngầm. Những ngón tay đen kịt phủ bụi than từ mỏ khoáng bỏ hoang, lời đe dọa nặc danh ghim trên cửa nhà, tiếng thằng em trai nghiện ngập cười gằn: "Ai cũng có giá của nó, anh cả ạ!". Vùng Đất Tội Lỗi chẳng bao giờ thiếu những bí mật chôn vùi. Người ta ném qua cửa sổ phòng hắn viên đạn lạnh, kèm mẩu giấy nhàu nát: "Dừng lại, nếu không muốn thành cái xác thứ ba!". Nhưng có một thứ còn kinh khủng hơn cái chết: Sự thật. Lộc biết mình đang giẫm lên vết xe đổ của ông già, kẻ suốt đời ôm hận vì bất lực. Từng nếp gấp trong nhật ký cũ của cha, từng lời thề thốt của lũ bạn nhậu say khướt tại quán cô Hường - tất cả vỡ vụn thành mảnh ghép độc địa. Lòng trung thành với đồng đội, với gia đình, với lời hứa năm nào... tất cả những thứ hắn tôn thờ bỗng trở thành dao hai lưỡi. Vùng Đất Tội Lỗi chưa bao giờ thôi gặm nhấm những đứa con của nó. Chiếc khăn quàng đỏ dính bùn đất đang thắt nghẹn lấy lương tâm hắn - một lời nhắc nhở về cô gái nhỏ xưa kia đã chết vì sự im lặng của cả vùng trời u ám này...