Hồi bao cấp, mấy cụ già trong làng Krông Tô xì xào kể về một khoảnh rừng rậm ngút ngàn nằm giáp ranh giữa đỉnh Ngọc Linh và vùng đồi Ba Na, chẳng ai dám bén mảng tới sâu trong đó, gọi nó là Vùng Đất Vàng. Nghe đâu hồi năm 1945, lính Pháp rút chạy có đem theo gần chục thùng vàng bạc lấy cắp của dân rồi chôn giấu ở đó, nhưng mấy chục năm qua có ai tìm thấy nổi một thỏi vàng nào đâu, nên cái tên ấy dần thành cái cớ để dân làng nói đùa: "Muốn kiếm vàng ở Vùng Đất Vàng thì chẳng khác gì đi nhặt sao trên trời cho nhanh." Heejoo—con gái lai của một ông già Ba Na làm rẫy và một bà mẹ Kinh chạy chợ, làm giáo viên dạy học ở điểm trường lẻ của làng—vốn chẳng mặn mà gì với cái tin đồn ấy, cho đến tháng 3 năm ngoái khi mẹ cô đổ bệnh, viêm phổi mãn tính nặng, bác sĩ nói cần đủ tiền mổ gấp nếu không muốn liệt giường. Lương giáo viên có mấy đồng, Heejoo đành mang theo dao rựa, balo hành lý vào rừng sâu tìm sâm Ngọc Linh tươi bán cho thương lái, hy vọng kiếm đủ tiền thuốc men. Ấy thế mà cái ngày mưa dầm cả tuần làm đất rừng mềm nhũn, cô trượt chân ngã xuống hố đá vôi nứt nẻ, lăn tõm xuống một hang đá nhỏ. Cái đèn pin đội đầu rọi vào, cô ngỡ mình mơ: mười mấy chiếc thùng gỗ sồi bọc sáp ong, vỏ thùng còn dán tem của ngân hàng Đông Dương thời xưa, mở một cái ra, toàn thỏi vàng khối vàng óng, mỗi thỏi nặng đến cả cân, cầm lên nặng trĩu tay, mùi kim loại lạnh lẽo phả vào mặt. Ban đầu cô chỉ định lấy đúng hai thỏi, đủ trả viện phí cho mẹ, còn lại để nguyên chỗ cũ, tìm đường ra báo cho chính quyền. Nhưng nỗi sợ bủa vây: ngộ nhỡ lúc báo cáo xong, vàng bị mấy ông quan tham lấy mất, mẹ cô vẫn không có tiền chữa bệnh? Cô liều lĩnh tìm tới Minh—bạn thân từ thuở nhỏ, mở tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu làng, từng vay tiền giúp cô sửa nhà dột nát—kể hết sự tình, dặn kín không được nói với ai. Ngặt nỗi Minh đang nợ gần nửa tỷ tiền cờ bạc cho Tùng "Sắt", một tay giang hồ địa phương chuyên đi thu nợ như gặt lúa. Hắn nghe xong chuyện kho vàng, mắt sáng rực, không những ép Minh đưa cuốn sổ tay ghi lại đường đi nước bước của Heejoo, mà còn cho đàn em kéo tới nhà trọ của mẹ Heejoo, đe dọa nếu không dẫn đường tới Vùng Đất Vàng, sẽ đập nát quán tạp hóa của Minh rồi bắt mẹ Heejoo bán trả nợ. Thế là Heejoo bị ép vào trong cuộc chiến sinh tồn mà cô chưa từng hình dung tới. Tùng "Sắt" mang theo cả nhóm thợ săn và máy dò vàng, mấy ông cán bộ xã cũng nghe ngóng tin tức, muốn sà xuống chia phần, ngay cả mấy người dân trong làng nghe đồn thổi cũng cầm dao rựa chạy vào rừng, ai cũng muốn chiếm cho bằng được miếng mồi béo bở. Cô phải dùng hết kiến thức về rừng của bố để dẫn bọn chúng đi lòng vòng, đặt bẫy gai, giả vờ lạc đường khi mưa lớn trút xuống làm sạt lở đất, nhìn lòng tham hiện rõ trên mặt từng người: Minh hối hả đi trước, không còn chút tình bạn nào; Tùng "Sắt" đấm ngực gầm gừ khi phát hiện đường đi sai; mấy ông cán bộ xã cũng lột mặt nạ, sẵn sàng đấm đá cả đồng đội để chiếm chỗ đứng gần cô nhất. Tối hôm đó, ngồi nép trong hốc cây nhìn bọn chúng gầm ghè nhau tranh giành tấm bản đồ cô vứt xuống suối, Heejoo chợt nhận ra: cái gọi là Vùng Đất Vàng chẳng mang lại giàu sang nào, chỉ kéo theo toàn lòng tham, sự phản bội và những mạng người chực chờ đổ xuống rừng sâu giữa lúc cơn bão đang gần tới.