Nick lần theo tiếng rít yếu ớt phát ra từ góc nhà kho cũ kỹ của bố vợ, nơi ông từng cất giữ những thứ linh tinh. Ánh sáng đèn pin quét qua đống đồ phế thải, rồi dừng lại ở một vật thể hình thù kỳ dị, bề mặt lấp lánh như pha lê đen, phát ra thứ ánh sáng dịu mờ. Nó không giống bất cứ thứ gì anh từng thấy – không phải kim loại, cũng chẳng phải đá. Một cảm giác lạnh toát sống lưng chạy dọc theo sống lưng anh, nhưng ngay lập tức bị át đi bởi một tia hy vọng bùng cháy dữ dội. Vợ anh, Lyra, đang nằm trên giường bệnh, da xanh xao, hơi thở khó nhọc vì căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Các bác sĩ đều lắc đầu, nói rằng khoa học đã bó tay. Nhưng thứ này… thứ này không phải từ thế giới này. Nó đến từ nơi khác, từ một Wellwood – cái tên anh vô tình đọc được trên một mảnh giấy cũ, lem nhem trong cùng một hộp gỗ với vật thể. Wellwood – một khu rừng nhỏ, heo hút ngoại ô thị trấn, nơi bố vợ anh thường lang thang những năm cuối đời, nói rằng ông nghe thấy “tiếng gọi từ những vì sao”. Nick không tin vào chuyện huyễn hoặc, nhưng anh tin vào một điều: Lyra phải sống. Anh mang vật thể về nhà, đặt cạnh giường vợ, và lặng lẽ quan sát. Đêm đó, Lyra ngủ say giấc, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, điều mà cô đã không làm suốt nhiều tháng qua. Ánh sáng từ Wellwood – từ vật thể kia – dịu dàng lan tỏa, phủ lên căn phòng một bầu không khí thanh bình lạ kỳ. Nick không biết nó là gì, đến từ đâu, và liệu nó có thực sự cứu được Lyra hay không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh biết mình đã tìm thấy một sợi dây, mong manh nhưng đủ để anh tiếp tục nắm giữ, bất chấp tất cả.