Từ thuở Bạch Trung Thiên còn thơ bé, cái ngày mẹ hắn biến mất đã trở thành vết hằn không thể xóa nhòa trong trí nhó hắn. Bà vụt tan biến vào một sáng mù sương, tiếng chuông chùa Đỏng Đảnh vang lên từng hồi rời rạc như báo hiệu điềm gở. Dân trấn Bạch Vân xì xầm, kẻ thì bảo thấy bóng đen quét ngang mái nhà, kẻ thì khăng khăng nghe được tiếng rít trườn dài tựa rắn khổng lồ trong đêm. Rồi lời đồn lan như cháy rừng — "Mụ nhà họ Bạch bị Trường Tiên bắt đi làm hầu!". Người ta nhắc đến tên "Trường Tiên" với giọng đầy khiếp sợ, gọi hắn là Xà Thần, kẻ từ nghìn năm trước đã ngự trị trong dãy núi Hắc Mang ôm trọn thị trấn nhỏ. Mười năm sau, Bạch Trung Thiên quay về. Hắn bước chân vào trấn Bạch Vân mà lòng nặng trĩu, bởi hồi ức về mẹ vẫn như vết dao cứa mãi không ngưng. Nhưng lạ thay, quê cũ giờ đây chẳng còn chút bình yên. Màn sương xám ngắt phủ kín đầu đường, ngõ hẻm chằng chịt tờ giấy đỏ cắt hình rắn cuộn, còn tiếng kèn trống từ gánh hát Đoàn Mai Hồn cứ mỗi đêm trăng mờ lại rền rĩ trong vắng lặng. Dân làng thầm thì về những phi vụ "Xà Thần Lấy Vợ" — năm nào cũng có thiếu nữ mất tích đúng đêm rằm tháng Bảy, người ta đồn chúng bị dâng lên Trường Tiên làm lễ cưới âm. Rồi cả chuyện lão thợ cắt giấy ở cuối phố, chỉ cần xé tờ giấy vàng vẽ hai chữ "hồn phách", đêm ấy ắt có bóng trắng vật vờ ngoài mộ địa... Mọi thứ càng trở nên kỳ quặc khi Lão Hồ - kẻ đốn củi gàn dở - một sáng tái mặt chạy về làng, miệng lắp bắp kể lại chuyện mắt thấy tai nghe: "Tui đang lần theo dấu lợn rừng thì thấy cả một đoàn rước dâu kinh dị! Kiệu son chót vót, người mặc áo gấm đen thui, mặt nạ trắng toát như xương. Trên kiệu có nàng dâu quỳ, đầu phủ khăn điều, nhưng tay chân... cứ oằn oại như bị dây vô hình trói! Phía sau là đám tùy tùng cầm đèn lồng xanh lè, mà hễ đi qua, đá mòn hai bên đường cứ nứt vụn ra như có gì khổng lồ quét ngang...". Lời kể của lão khiến cả trấn nổi da gà, ai nấy đều khẳng định — đích thị Trường Tiên đang bắt tiếp tục tế lễ Xà Thần Lấy Vợ. Bạch Trung Thiên ngồi bó gối trong căn nhà tranh ọp ẹp, tay siết chặt chiếc trâm bạc cũ - kỷ vật duy nhất của mẹ. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe như tiếng rên rỉ. Hắn thề sẽ lần ra đầu mối, dù phải xé toạc màn sương mê tín đã bao trùm Bạch Vân trấn suốt bao năm. Bởi sâu trong lòng, hắn luôn tin mẹ mình — người phụ nữ dịu dàng ấy — vẫn đang kẹt lại đâu đó giữa mê cung của Xà Thần. Và nếu "Trường Tiên rước dâu" là có thật, hắn sẵn sàng đối mặt với hung thần, để đưa sự thật về những "đám cưới ma" kinh hoàng ấy ra ánh sáng...