Dưới bầu trời xám xịt đầy tro bụi, bọn trẻ co ro trong chiếc áo khoác rách tươm. Thế giới của người lớn đã sụp đổ sau trận dịch thảm khốc, để lại lũ nhóc mồ côi như những hạt bụi bơ vơ. Chúng lê đôi chân trần về phương nam - nơi lời đồn về vùng đất lành chưa bị virus xóa sổ vẫn còn vương vấn. Chiếc biển gỗ mục nằm chỏng chơ bên lề đường khiến cả đàn dừng bước. "Trại trẻ Sunrise - Nơi bàn tay nhân ái chào đón mọi đứa trẻ lạc loài". Thằng Tí, đứa lớn nhất nhóm, chưa kịp ngăn cản thì lũ nhỏ đã ùa vào khu nhà gỗ phủ đầy dây leo. Mùi bánh mì nướng thơm lừng xua tan cảnh giác. Người phụ nữ với nụ cười rộng đến bất thường đón chúng bằng dĩa bánh quy còn nóng. "Các con ăn no rồi sẽ tắm rửa nhé!" - giọng bà chủ nhà vút cao như tiếng kim loại cọ xát. Trong khi lũ trẻ tranh nhau thức ăn, mắt thằng Tí dán vào tấm bảng nhỏ treo trên tủ bếp, hai chữ "Xin đừng" bị vết dầu che mờ. Nó lén đứng dậy, cầm chiếc khăn lau qua dòng chữ đỏ sẫm hoàn chỉnh: "XIN ĐỪNG CHO TRẺ EM ĂN". Dưới tầng hầm ẩm mốc, tiếng đập cửa gỗ đều đều vọng lên. Người phụ nữ khựng lại khi chuông báo động reo - có đứa trẻ mới mò vào trại. Nụ cười trên khuôn mặt bà giãn ra một cách ghê rợn khi nghe tiếng chân chạy toán loạn trên gác xép. Lưỡi liềm dính vệt máu khô lấp ló sau tấm tạp dề trắng tinh. Bà thì thào như nói với ai đó trong bóng tối: "Chúng nó ăn rồi... sắp có thêm đàn chim non xuống hầm với chị rồi..." Hai đốt ngón tay thằng Tí bấm chặt lan can gác khi nhìn xuống căn phòng bếp. Trong góc tủ lạnh mở hé, chiếc hộp thiếc bục chỉ để lộ một góc ảnh - khuôn mặt các đứa trẻ trong tấm hình lớp cười tươi như chưa từng có dịch bệnh. Trên phần chú thích có dòng chữ nhỏ màu đỏ: "Không được ăn, phải đợi bố về!". Cơn buồn nôn ập đến khi thằng bé nhận ra mùi thịt trong chiếc bánh mình vừa nuốt có mùi vị khác lạ. Tiếng chìa khóa xoay ổ khóa phòng gác mái vang lên rùng mình...