Trong vùng cung cấm phủ đầy tầng sương đêm lạnh giá, nơi mỗi bước chân đều như chạm vào lưỡi dao, nàng – Nhị công chúa Lâm Vân Tâm – lặng lẽ chuyên tâm vào công việc bào chế độc dược. Ngón tay thon dài duyên dáng rửa từng chiếc bình ngọc bôi thoa vị đắng, trong không khí thoang thoảng mùi khô khổ của thảo dược cùng chút ngai ngái đặc trưng trong hoàng thất. Dáng vẻ cô đơn đến tê dại, đôi mắt luôn sắc như dao găm kiên định che giấu nỗi đau khổ tiềm ẩn. Mùa xuân vốn rực rỡ "Xuân Đằng Đẵng Sắp Tàn" ngoài kia, trong tâm can nàng chỉ còn màu tro tàn của diệt môn đại hận – mười tám năm trước, cả họ Lâm đổ máu dưới màn đêm u ám, chỉ còn một mình nàng và muội muội nhỏ Lăng Nhược tuyết trốn thoát. Nàng trở thành kẻ vô danh, ẩn mình sau lớp mặt nạ công chúa ngạo nghếch, thực chất là sát thủ đêm mang tên "Hàn Băng", dùng độc tố làm vũ khí, tìm mọi cách truy lục manh mối về nơi ở của muội muội đang lạc trong dòng đời hỗn loạn.
Còn từ ngoài cung cấm, giữa chốn giang hồ đầy mưa gió, một thiếu niên với thân phận bí ẩn cũng âm thầm hành động. Y mang trên mình mối thù từ diệt môn, nhưng y không quên nỗi niềm mong muội muội thân thiết. Lần lượt từng tên sát thủ trong họ tộc cũ phải chết dưới ngọn kiếm lạnh giá của y, y từng bước đến gần sự thật kinh hoàng. Mọi chuyện xen kẽ đến khi yếm phủ nguy nga mở yến tiệc thủy chung khoác lên mình bộ y phục quý tộc, đeo chiếc mặt nạ ngọc điêu khắc tinh xảo. Nhưng dù y cố gắng, hình xăm kỳ lạ sau lưng y đã vĩnh viễn xóa mất từ trong máu và nước mắt. Con người này có phải là thiếu niên trong rừng sâu năm xưa đã cứu nàng khỏi con báo hung dữ? Chẳng lẽ nàng chính là muội muội thân tình mà y tìm kiếm suốt bảy năm? Ngọc bội lấp lánh lạnh ngắt đặt trong tay y, hình ảnh cũ bị xóa sạch nhưng ký ức tâm can lại bừng tỉnh – tất cả đều là mảnh ghép dẫn đến âm mưu động trời mà cả thế hệ trước đã vẽ nên.
Đó là cuộc chiến tranh giành ngai vàng không tiếng súng của hoàng đế bất lực và các thế lực quý tộc đầy toan tính; là cuộc hoán đổi thân phận tàn nhẫn khi đứa bé hoàng gia bị đánh tráo với con trai thường dân; là ân oán đẫm máu của hai đời người vương giả mà nạn nhân và thủ phạm giờ thành một. Giữa tuyệt cảnh, công chúa Lâm Vân Tâm và thiếu niên vô danh từ bỏ nghi ngờ, từ bỏ giằng xé trong lúc nhận ra chân tướng, họ thấu hiểu nỗi đau và quyết hợp tác. Họ cùng thiết kế cái bẫy khôn ngoan như mạng nhện xoay vây, đối mặt với những kẻ thù vẫn coi họ là công cụ trong tay. Từ khoảng mong manh nơi ranh giới giữa vinh hoa quyền lực và tình cảm chân thành, họ nắm tay nhau tạo một lối thoát – không chỉ cho riêng mình, mà cho cả những linh hồn tiều tụy, kể cả mối "Xuân Đằng Đẵng Sắp Tàn" ngoài kia cũng có thể chờ một ánh nắng mai tươi mới hơn.