Dưới lớp tuyết dày đặc phủ trắng con phố cổ, ánh đèn lồng đỏ rực rỡ dẫn lối Tiêu Trĩ Vũ bước vào căn nhà gỗ mang tên Yết Hí. Mùi trầm hương nồng đậm cùng tiếng cười khuất sau bức bình phong khiến anh khẽ nheo mắt. Trong góc tối nhất của căn phòng mô phỏng dinh thự Dân Quốc, Hồ Tu đang vò đầu bứt tóc trước tủ gỗ khóa chặt - chiếc cài áo bạc trên cổ áo trắng lung linh dưới ánh đèn dầu.
"Chìa khóa nằm trong ống tay áo nhân viên phục vụ." Tiếng nói trầm ấm của Trĩ Vũ vang lên khiến cô giật mình quay lại. Bụi tuyết giả từ trần nhà rơi lã chã xuống mái tóc anh, in dấu trên vai áo khoác da cũ kỹ. Họ chưa kịp trao đổi thêm thì tiếng bước chân rầm rập vang lên: những "gián điệp ma" trong trang phục quân đội cũ ùa vào phòng. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, bàn tay Hồ Tu vồ vập nắm lấy cổ tay Trĩ Vũ, kéo anh lao qua cánh cửa bí mật vừa mở. Hơi thở gấp gáp của cô phả vào gáy anh, mùi hoa nhài thoang thoảng từ làn da khiến Trĩ Vũ quên mất đang ở thế giới Yết Hí hư ảo.
Ba tháng sau, giữa tiệm cà phê góc phố náo nhiệt, chiếc hộp thiếc đựng bánh quy in hình chim bồ câu bay - vật phẩm giải đặc biệt từ Yết Hí - khiến Hồ Tu đứng hình. Cô nhận ra chiếc phù hiệu nhỏ xíu gắn dưới đáy hộp: biểu tượng của cục tình báo Bắc Kinh 1937. Đôi mắt cô chợt chạm phải ánh nhìn sắc lạnh phía quầy thu ngân - Trĩ Vũ đang cầm tờ báo cũ in tiêu đề "Điệp viên Song Tử tái xuất". Không gian như đóng băng khi anh từ từ vén tay áo, để lộ vết sẹo hình chữ V y hệt nhân vật phản diện trong kịch bản Yết Hí ngày ấy.
Cuộc phiêu lưu xuyên qua lớp sương mù giữa thực tại và hư cấu bắt đầu từ khoảnh khắc ấy. Những đêm trắng trao đổi mật mã qua cửa sổ phòng trọ đối diện, những lần đột nhập kho lưu trữ tư liệu Dân Quốc với kỹ thuật trốn né học được từ Yết Hí. Mỗi lần bế tắc, ký ức về buổi chơi định mệnh lại hiện về: "Cháu trai, mối quan hệ của các ngươi giống như bàn cờ vây trong phòng tuyết đó" - lời ông lão quản trò ám ảnh cả hai.
Đỉnh điểm là đêm Hồ Tu xoay chiếc quạt gấp bằng lụa - kỷ vật duy nhất còn lại của mẹ - đúng góc 45 độ như nước đi cuối cùng trong kịch bản Yết Hí. Tiếng "tách" vang lên, bức tường tủ sách phòng Trĩ Vũ xoay vòng, phơi bày chồng hồ sơ dày cộp về... chính cha đẻ mất tích của cô. Ánh mắt đau đớn hòa lẫn giận dữ của Hồ Tu vụt tắt khi thấy dòng ghi chú nguệch ngoạc: "Yêu cầu bảo hộ an toàn cho Hồ Tiểu Nha - con gái điệp viên Hồ Ảnh".
"Em hiểu sai rồi." Giọng Trĩ Vũ khản đặc khi đưa ra tấm ảnh đen trắng: hình cha cô và anh mặc đồng phục huấn luyện viên Yết Hí, đứng cạnh bản thiết kế mê cung tuyết năm xưa. Bụi phấn từ trần nhà rơi xuống như trận mưa tuyết trong kịch bản cũ, hòa cùng nước mắt Hồ Tu khi cô chạm vào dòng lưu bút cuối trang ảnh: "Thế hệ tiếp theo sẽ mãi an toàn dưới lớp vỏ hư cấu."
Họ đứng đó, hai bóng hình cứng đờ dưới ánh trăng xuyên qua ô cửa sổ vỡ. Mười năm trốn chạy quá khứ của Hồ Tu, bảy năm mòn mỏi truy tìm sự thật của Trĩ Vũ, tất cả hóa thành mảnh ghép hoàn chỉnh trong căn phòng đầy bụi tủ này. Bên ngoài, tuyết thật bắt đầu rơi - khác hẳn thứ tuyết giả trong mê cung Yết Hí - phủ trắng những vết nứt trên con đường họ đã chọn.