Your Dear Daddy: Gọi Dad đi Tharn Bị trục xuất khỏi mái nhà xưa cũ, anh lặng lẽ rời bỏ thành phố náo nức, mang theo một túi đầy hoài niệm và nỗi đau. Đánh trúng một chuyến xe buýt qua biên giới, anh trượt tới một thị trấn yên bình ở Chiang Rai, nơi sương sớm luôn ôm ấp những con phố rải rác những quán cà phê gỗ và bờ hồ lấp lánh. Ở đây, giữa tiếng gọi rì rầm của thợ làm gốm và tiếng chuông chùa vang vọng, anh gặp Dad – một người đàn ông có gương mặt luôn nở nụ cười lặng lẽ, đôi mắt sâu thẳm như bể nước đêm. Dad không phải người gì khác mà là một “người bảo hộ” – người đã dày trải qua bao mất mát, học cách kín đáo để bảo vệ chính mình và người xung quanh. Anh ta không dễ dàng mở vòng tay, nhưng lại có thể cảm nhận được nỗi lo âu trong mỗi bước chân của người lạ. Những ngày đầu, anh chỉ là một khách lạ tìm nơi ẩn mình, ngủ trên chiếc nệm cũ trong góc phòng khách của Dad. Nhưng từng đêm trôi qua, trong ánh đèn vàng ấm áp, họ bắt đầu nói chuyện – không phải với lời hứa hẹn, mà bằng những câu chuyện không lời, những khoảnh khắc chia sẻ một tách trà, một miếng bánh bông lan. Dad dạy anh cách thở sâu khi gió lạnh thổi qua đêm, cách lắng nghe tiếng rì rào của lá cây thay vì tiếng kêu của quá khứ. Dần dần, nỗi đau cũ dần tan biến trong tiếng cười của những đứa trẻ chạy quanh sân vườn, dưới sự dõi mắt bao dung của Dad. Anh học được cách mở lòng, cách tin tưởng vào một người không phải vì “người ấy có thể cứu rỗi tôi” mà vì “người ấy là người sẵn sàng đứng bên cạnh tôi khi tôi ngã”. Dad, người luôn được gọi là “Your Dear Daddy”, không chỉ dạy anh cách yêu mà còn chỉ cho anh cách yêu chính mình. Ngày cuối cùng của mùa mưa, họ cùng nhau leo lên dốc núi Doi Tung, ngắm nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những ngọn tre. Khi mặt trời lặn, Dad thầm đưa cho anh một chiếc vòng tay bằng đồng mạ, khắc hoa văn “Gọi Dad đi Tharn”. Đó không chỉ là một món quà, mà là lời hứa: dù con đường có gập ghềnh, dù thời gian có làm mờ đi những ký ức, anh luôn có một nơi để trở về – nơi một người “Your Dear Daddy” luôn chờ đợi, sẵn sàng đưa tay dẫn lối. Và như thế, từ một kẻ lạc lõng đến một người có thể yêu thương, anh không chỉ tìm thấy bình yên ở Chiang Rai, mà còn tìm thấy chính mình trong ánh mắt của Dad. Câu chuyện không chỉ là hành trình hồi phục mà còn là bản tình ca ngọt ngào của hai trái tim đã học cách tin, cảm nhận và yêu nhau – một lời thề “Gọi Dad đi Tharn” sẽ luôn vang lên mỗi khi họ nhìn nhau, mãi mãi.