Không khí nơi ấy vẫn đọng lại mùi mưa phùn và khói lửa từ buổi sáng, khi thành phố còn ngập trong bụi khói của những trận oanh kích năm xưa. Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm nép mình dưới chân đồi, người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên khung cửa mở, tay vuốt ve chiếc tách trà đã nguội. Mỗi lần hơi gió lùa vào, mùi đất ẩm và cây cỏ héo úa như đưa bà trở về với những buổi sớm mai sau chiến tranh, khi Nagasaki vẫn còn chìm trong im lặng và đau thương. Bà vẫn thường nghĩ về những năm tháng ở quê nhà, khi cả phố phường chỉ còn là những bức tường đen sì, những mảnh vỡ của đồ sứ và tiếng khóc của trẻ nhỏ vẳng ra từ những túp lều tạm. Ở đó, bà gặp anh — một chàng trai trẻ từng là lính Nhật, gương mặt đầy vết sẹo và ánh mắt chất chứa nỗi mất mát. Họ yêu nhau trong những buổi chiều lặng gió, dưới tán cây anh đào trụi lá, như hai mảnh ghép còn sót lại của một thế giới đã tan vỡ. Nhưng tình yêu ấy không giữ được anh ở lại. Anh ra đi, mang theo lời hứa trở về và một mảnh trái tim của bà. Thời gian trôi qua, bà gặp một người đàn ông khác ở Anh — một nhà khoa học làm việc trong một cơ sở nghiên cứu bí mật của thời Chiến tranh Lạnh. Cuộc sống ở đó lạnh lẽo và cô độc, khác hẳn với những buổi chiều bình yên bên chồng đầu ở Nagasaki. Bà học cách thích nghi, học cách im lặng khi những bức tường xung quanh như đang lắng nghe, và học cách giữ kín những ký ức không bao giờ phai. Cho đến một ngày, một bức thư từ quá khứ tìm đến, kèm theo một tấm ảnh cũ với nụ cười của người đàn ông năm xưa. Bà nhận ra, những bí mật chôn vùi giữa hai biên giới — giữa Nagasaki và nước Anh — đã đến lúc được hé mở. Trong căn nhà nhỏ nơi chân đồi mờ xám, bà bắt đầu kể lại câu chuyện của mình, từng mảnh một, như những chiếc lá rơi trong mưa, nhẹ nhàng nhưng không thể ngăn cản.