Những năm tháng nghèo đói và những hạt mầm đầu tiên Thập niên 1990, huyện Mã Trị nằm chênh vênh trên cao nguyên Thanh Hải – vùng đất dường như bị thời gian bỏ quên. Người dân sống dựa vào nông nghiệp và chăn nuôi du mục, cái đói cứ bám riết như bóng ma. Ngay sát đó, khu Bác La Mộc La hoang vu lại chứa đầy tài nguyên khoáng sản cùng hệ động vật phong phú. Lợi nhuận khổng lồ từ linh dương Tây Tạng, nhung hươu quý hiếm đã biến nơi đây thành "chiến trường" của những toán săn trộm và khai thác trái phép. Chúng tàn phá không thương tiếc, khiến vùng đất chỉ còn lại những hố đào lởm chởm và xác động vật chất đống. Đội tuần núi – Cây Sinh Mệnh đầu tiên được gieo trồng Trước cảnh tang thương ấy, Phó huyện trưởng Đa Kiệt – người đàn ông Tạng có đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nỗi đau của quê hương – quyết định hành động. Với sự hậu thuẫn của huyện trưởng Lâm Bồi Sinh, ông tập hợp những thanh niên dũng cảm nhất huyện lập đội tuần núi. Ban đầu, họ định dùng khoáng sản để cứu đói nghèo, nhưng khi chạm mặt những con linh dương bị giết hại dã man, mắt Đa Kiệt nhòe đi. Ông thay đổi: "Chúng ta không thể đánh đổi sinh mệnh của tự nhiên để nuôi sinh mệnh con người!". Đội tuần núi không còn là nhóm thăm dò tài nguyên nữa – họ trở thành rễ cây bám chặt vào núi đá, vươn lên như Cây Sinh Mệnh đầu tiên bảo vệ Bác La Mộc La. Bạch Cúc – Cành cây non trong bão tuyết Bạch Cúc, cô gái trẻ mồ côi được bác sĩ Trương Cần Cần cưu mang, chính là "cành cây" tươi non nhất trong đội tuần núi. Vốn mang tính cách bộc trực của con nhà họ Bạch, cô chẳng ngại xông pha vào những vùng đất chết để ngăn lũ săn trộm. Những vết sẹo trên tay, cái giá buốt cắt da thịt giữa bão tuyết, tất cả khiến cô trưởng thành nhanh chóng. Bạch Cúc gắn bó với anh em trong đội như máu thịt, rồi yêu Thiệu Vân Phi – chàng phóng viên mặt mũi lem luốc vì lội bộ hàng chục cây số để viết bài về cuộc chiến môi trường. Tình yêu của họ như chồi non giữa mùa đông lạnh giá, khẽ nảy nở dưới ánh lửa trại giữa núi hoang. Gục ngã tưởng chừng như dứt cánh Những hy vọng về một Khu bảo tồn đã gần thành hiện thực thì tai họa ập đến. Một buổi sáng, nhà lãnh đạo tâm huyết Đa Kiệt bỗng mất tích không dấu vết. Đội tuần núi như cái cây mất gốc: Nội bộ sinh nghi ngờ, nguồn lực cạn kiệt, rồi quyết định giải tán khiến ai nấy đau đớn. Bạch Cúc ôm tấm ảnh chụp chung với thủ lĩnh, nghẹn giọng: "Thua cuộc sao? Cây Sinh Mệnh của chúng ta có thật sự gục ngã?" Hồi sinh – Mùa xuân thứ hai của Cây Sinh Mệnh Hơn một thập kỷ trôi qua, tưởng chừng Bác La Mộc La đã bình yên với những đàn linh dương quay về. Nhưng rồi "cơn lốc than đá" lại nổi lên, phá tan sự cân bằng mong manh. Lần này, các công ty khai thác tinh vi hơn, chúng dùng cả luật pháp để hợp thức hóa hành động phá hoại. Lúc ấy, Bạch Cúc – giờ đã thành một nữ cảnh sát trưởng dạn dày – trở về. Cô đoàn tụ Thiệu Vân Phi năm xưa, gặp lại đồng đội cũ mà mái tóc đã điểm sương, cùng nhau đối mặt với cuộc chiến mới. Song hành với việc truy quét tội phạm khai thác, họ như những nhánh rễ mới tìm về Cây Sinh Mệnh cũ, kiên trì móc xới lớp đất cằn để phơi bày sự thật về vụ mất tích của Đa Kiệt. Hóa ra, chính lòng tham của một số cá nhân trong bộ máy quyền lực đã nhẫn tâm vùi lấp người hùng. Khi Cây Sinh Mệnh đơm hoa kết trái Ngày danh dự của Đa Kiệt được phục hồi, cả đội tuần núi năm nào đứng lặng trước tấm bia tưởng niệm mới dựng, khắc hình những cánh linh dương tung chạy. Họ không còn là nhóm người trẻ tràn đầy nhiệt huyết, nhưng vẫn giữ vẹn nguyên khát vọng thuở ban đầu. Cây Sinh Mệnh hiểu rằng, sự sống không bao giờ có thể bị dập tắt. Bởi sau mỗi vụ nổ mìn trái phép vẫn có những hạt giống nảy mầm trên lớp đất cháy khét; bởi từng con suối nhỏ vẫn cần mẫn gột rửa vết thương của núi rừng; bởi những người như họ – dẫu chỉ như nhành cỏ nhỏ – vẫn kiên cường bám đất bảo vệ quê hương mình!