Họ gặp nhau trên Con Đường Nội Địa, một con đường đất đỏ nối liền những bản làng xa xôi, nơi cỏ dại ven đường vẫn mang hơi sương mờ sớm và tiếng chim rừng không lẫn vào nhịp sống phía xa. Cậu thiếu niên, mang tên Kiên, sống trong một ngôi nhà tranh nhỏ bên rừng, tách biệt với thế giới bởi chính cánh cửa gỗ đóng im ỉm mình. Gia đình cho rằng cậu “khác”, vì lời nói của Kiên hiếm khi vượt qua bức tường im lặng; cậu chỉ trò chuyện với cây cổ thụ trong sân và những trang sách cũ kỹ. Người đàn ông Scotland, Alistair, đến từ vùng đất sương mù phía bắc, ông lang thang theo bước chân con đường này với một chiếc ba lô đã sờn và trong mắt ông có cái nhìn của người đã thấy nhiều bến bờ. Họ gặp nhau trước một bến đò nhỏ, nơi Alistair ngã gục vì kiệt sức, và Kiên – thay vì bỏ đi – lặng lẽ đưa ông về căn nhà tranh của mình. Và rồi, trong một buổi chiều nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá, bé gái Mai, năm tuổi, tò mò bước vào sân. Cô bé mải chơi đuổi bướm, bất chấp sự khác biệt. Sự hiện diện của Mai, trong trắng và tự do, như một luồng gió lấp đầy những khoảng trống. Cô bé tự do chạy quanh, cười giòn tan, kể chuyện với cây cối, và một hôm, cô bé nắm lấy tay Kiên, dẫn cậu đến bên Alistair đang ngồi trên bậc hiên, cùng chia nhau một quả táo nhỏ. Từ đó, Con Đường Nội Địa không chỉ là một tuyến đường trên bản đồ nữa. Nó trở thành không gian của những cuộc đối thoại rời rạc: Alistair kể về những bãi biển hoang sơ, những câu chuyện dân gian Scotland, và cả nỗi cô đơn của một người lữ khách. Kiên bắt đầu nói, từng câu, từng từ, về cảm giác của mình khi nghe tiếng mưa rơi trên mái tranh. Và Mai luôn có mặt, với những câu hỏi ngây thơ như “Sao anh không khóc?” hay “Liệu Scotland có những con đường đỏ như ở đây không?”, khiến hai người lớn phải mỉm cười và nhìn nhau với ánh mắt mới. Trên Con Đường Nội Địa ấy, một tình yêu khác thường nảy nở. Không phải tình yêu lãng mạn giữa hai trái tim, mà là thứ tình cảm đơn sâu, giản dị của một gia đình bất đắc dĩ. Kiên tìm thấy tiếng nói của mình qua việc bảo vệ Mai khỏi những con vật nhỏ hay đọc sách cho cô bé nghe. Alistair tìm thấy chỗ dựa tinh thần trong sự lặng lẽ của Kiên và sự ấm áp từ nụ cười của Mai. Còn Mai, cô bé học được sự dịu dàng từ cả hai, học được rằng thế giới có thể rộng lớn và đa sắc màu như những bông hoa dại ven Con Đường Nội Địa. Họ không còn là ba cá nhân cô độc. Họ trở thành một thể thống nhất, một ốc đảo tình người giữa chốn hoang vu, nơi mà sự khép kín, sự xa lạ và sự ngây thơ lại hòa quyện thành một giai điệu đời thường. Con Đường Nội Địa, từ một tuyến đường đất, trở thành hành trình đưa ba tâm hồn tìm thấy nhau, chứng minh rằng tình yêu đôi khi không cần lời giải thích, mà chỉ cần một khoảng không gian chung, và một bé gái năm tuổi dẫn lối.