Cơn Say Mùa Xuân Gió se lạnh của Seoul vẫn còn ám ảnh trong từng bước chân Yun Bom khi cô xuống xe buýt, bụi đường Sinsu quện vào gót giày lạc lõng. Thị trấn nhỏ này giống như một giấc mơ ngược lại với thành phố: tiếng chim rúc rích trên mái ngói, hương hoa bưởi thoang thoảng len lỏi qua kẽ tay, và những con dốc quanh co dẫn lối về ngôi trường cấp ba nơi cô sẽ dạy học. Người dân ở đây nhìn cô bằng ánh mắt tò mò—một kẻ ngoại lai mang theo chiếc vali cũ kỹ và nụ cười chống chếnh. Hai năm ở Seoul đã khiến trái tim cô thành một bức tường gạch vụn: một mối tình tan vỡ, những lời hứa gió bay, và căn phòng trọ nhuốm mùi rượu rẻ tiền. Sinsu là lối thoát duy nhất, dù ban đầu, cô chỉ muốn chôn mình trong lớp vỏ bọc "cô giáo mới lạnh lùng". Seon Jae Gyu xuất hiện như một cơn gió nghịch ngợm thổi qua cuộc đời cô vào một buổi chiều tháng Ba. Tiếng cười ồm ồm của anh vang lên từ góc chợ, nơi anh đang nhảy múa với đám trẻ con xung quanh chiếc xe tải chở đầy dưa hấu vỡ tan tành. Người đàn ông với cánh tay chằng chịt hình xăm và mái tóc cắt cọc nhốn nháo chẳng khác gì dân giang hồ, nhưng lũ trẻ lại bám riết lấy ống quần anh như đám ong vỡ tổ. Yun Bom bước nhanh qua, mặt lạnh như tiền, nhưng không ngờ chính anh là chủ nhân của cái tên "Jae Gyu cú đêm" mà đồng nghiệp rỉ tai nhau—một kẻ quậy phá nổi tiếng khắp Sinsu, lại đồng thời là Giám đốc JK Power Energy giàu có. Nhưng cơn say mùa xuân dường như đã khiến mọi thứ đảo lộn. Mưa phùn tháng Tư khiến Yun Bom mắc kẹt trước cổng trường với chiếc xe đạp xì lốp, Jae Gyu xuất hiện trong bộ đồ bảo hộ lem luốc dầu máy, dúi vào tay cô chiếc ô hoa cà rách lướt và nói giọng đùa cợt: “Cô giáo ơi, lạnh như mùa đông thế này thì ai dám đến gần?”. Đôi mắt nâu của anh sáng lên khi cười, xóa tan vẻ hung dữ ban đầu. Dần dà, cô nhận ra những miếng dán hình mèo con trên laptop anh, những bịch chè đậu đỏ anh để trước cửa nhà cô mỗi sáng, và cách anh đứng lặng hàng giờ nơi nghĩa trang thị trấn—nơi chị gái anh, mẹ Seon Han Gyeol, yên nghỉ. Cơn say mùa xuân trở thành sợi chỉ vô hình kéo họ lại gần nhau. Jae Gyu phá tan sự cô độc của Yun Bom bằng những buổi dạo bờ sông ngập hoa mận trắng, nơi anh chỉ vào đám mây bay ngang và bảo “Chúng giống như trái tim cô trước khi gặp tôi—chỉ toàn màu xám”. Những trò phá phách điên rồ của anh bỗng hóa ra có lý do: vụ nổ bóng nước trước cửa tiệm bánh là để cô lão chủ quán cười vang sau hai năm chồng mất; buổi biểu diễn xiếc đường phố do anh tự dựng chỉ để lũ trẻ làng thôi chìm vào điện thoại. Yun Bom bắt đầu hiểu, đằng sau vẻ ngoài thô ráp ấy là một trái tim quá rộng lớn, luôn đập cùng nhịp với thị trấn bé nhỏ này. Mọi người bảo Sinsu như được tưới mát bởi cơn say mùa xuân năm ấy. Người ta thấy cô giáo mặt lạnh ngày nào giờ ngồi cười trên bậc thềm quán trà, chân đung đưa theo điệu harmonica Jae Gyu hát bài Spring Breeze. Và khi những cánh anh đào cuối cùng rụng xuống, Yun Bom đã tìm thấy thứ tình yêu chẳng cần vội vã—thứ tình yêu khiến cô tin rằng, mùa xuân thật sự bắt đầu từ lúc người ta dám mở lòng, ngay cả khi trái tim vẫn còn vết nứt.