Ánh đèn vàng vọt trong căn phòng trọ cắt ngang bóng tối khi thằng con trai nhét nốt chiếc áo vào ba lô. Cuốc xe đỗ trước cửa gầm rú như con thú mắc kẹt, khói xăng bốc lên hòa với mùi ẩm mốc của những tháng ngày bỏ hoang. Nó nuốt nỗi ghê tởm xuống cổ, liếc nhìn người đàn ông đứng chống tay trên vô-lăng. Dáng vẻ hằm hằm của người cha lần đầu xuất hiện sau mười hai năm bặt tin. Những hình xăm trên cổ ông chằng chịt như lưới, quấn lấy vết sẹo chưa bao giờ lành. Cuốc xe chồm lên con đường tối, bánh xe nghiến nát lớp đá sỏi. Người cha đạp ga sâu, tay siết chặt lái. Chiếc xe cũ kỹ nện qua từng ổ gà, lọc xọc tiếng kim loại rên rỉ. Khoảng cách giữa hai cha con ngột ngạt như không khí trước cơn dông. Thằng con nhắm nghiền mắt, tay bám chặt vào thành xe - mẹ nó đang thở bằng máy ở cuối hành trình này, còn người đàn ông bên cạnh hít hà mùi nguy hiểm như thứ không khí quen thuộc. Đến quãng rừng thưa, cuốc xe bỗng tròng trành. Một toán người chặn ngang lối đi. Những khuôn mặt quỷ dữ dưới ánh trăng méo mó vì cười. "Mày tưởng chạy được sao?", ai đó gằn giọng. Người cha chậm rãi thủ một vật lạnh ngắt trong tay áo, mắt không rời đối phương. Thằng con trai đờ người khi nhận ra tiếng lên đạn - thứ ngôn ngữ gia đình nó bị ép học từ lâu lắm rồi. Rừng đêm bỗng oà vỡ tiếng sét, cuốc xe lao đi như điên cuồng, kéo theo sau là tiếng hét và những phát đạn tiễn biệt xé toạc không gian.