Ánh đèn lồng óng ánh trong Tử Cấm Thành chưa kịp tắt hơi ấm, tin dữ đã như gáo nước lạnh dội thẳng vào phủ Mộc Hề: Hoắc Trung Nhân – lão chủ bộ suốt mười năm vững như bàn thạch – biến mất không dấu vết giữa đêm khuya thanh vắng. Không người hầu chứng kiến, không lá thư tuyệt mệnh, chỉ để lại vũng máu loang dưới chân tường đông lạnh. Hoắc Hương Cửu – con gái độc nhất của Hoắc gia – nghiến răng xé nát chiếu chỉ truy tìm của triều đình, mắt long sòng sọc. Cô quyết gói ghém nỗi đau, pha son điểm phấn, khoác lên mình bộ nữ trang cũ kỹ của cung nữ Tả Văn, liều mình xuyên qua chín cửa ải nghiêm ngặt.
Hồn ma, hay quỷ quyệt nhân gian? Cung đình như tấm lưới tơ trời vô hình. Nàng chôn chân nơi dãy hành lang ẩm mốc, mắt dán vào bóng lưng Phong Mặc Trần – vị phong thần quyền lực uy phong lẫm liệt – cái tên khiến trăm quan cúi đầu run sợ. Thế nhưng, khi ánh nguyệt rơi xuống khúc quanh tường hoa, chín cái bóng mềm mại tựa lụa bạc bỗng cuộn xoáy sau lưng hắn. Cửu vĩ không thể giấu – hồng mao phất phơ chạm vào đốt ngón tay nàng đang run rẩy. Tiếng thở đứt quãng vang lên, Phong Mặc Trần quay đầu – đôi mắt màu hổ phách lạnh buốt chộp lấy thân hình đang giấu sau trụ đá. Chưa kịp hét, một luồng khí đan điền bức ra từ ngực hắn xé toạc hư không. Hương Cửu ngã vật, tỉnh dậy trong da thịt người khác – xương cốt đau như bị nuốt chửng, mà gương mặt trong gương đồng… sao lại là kẻ thù? Lin hồn hoán đổi – trò đùa tàn khốc của định mệnh đã gieo mầm.
Từng lớp dây mơ rễ má đan vào hồn cung tường rêu phủ. Tử vi các phi tần phát điên, ấm trà Thái Hậu tự dưng nhuộm máu, cây ngô đồng ngàn tuổi bỗng rữa nát từ gốc như bị quỷ đói gặm nhấm. Hoắc Hương Cửu, trong thể xác Phong Mặc Trần, buộc miệng ra lệnh mở kho châu báu tra án; còn vị phong thần quyền uy nay kẹt trong thân cung nữ yếu ớt, phải cắn răng theo sau ghi chép. Một câu hỏi treo lơ lửng: Ai đẩy bóng tối vào đại cung – yêu ma trỗi dậy, hay nhân gian mưu sâu? Mỗi vụ án vạch ra, họ lại vô tình lật mở mảnh ghép kinh hoàng: Vết sẹo xuyên ngực Hoắc Trung Nhân khớp y dấu răng nanh cửu vĩ; mảnh ngọc bội đào từ giếng lậu lại khắc chữ “Lệnh Hồ” – thứ châu báu chôn theo công chúa thất lạc triều trước.
Đôi lúc, ký ức lạ từ da thịt ùa về. Phong Mặc Trần giật thót tim khi thấy Hương Cửu vô tư vo viên cơm nguội – cử chỉ y hệt người con gái đã chết dưới tay hắn ngàn năm trước. Bảy kiếp luân hồi, mỗi đời hắn đều tìm ra nàng, rồi lại chính tay kết liễu mối tình oan nghiệt. Còn giờ, khi nụ hôn đầu máu me vụng trộm lúc truy bắt yêu quái khóa chặt đôi môi – lửa nghiệt chướng nghìn năm thiêu đốt hai tâm hồn vừa nhận ra nhau. Định mệnh không cho họ chọn lựa: Ngày chín đuôi hồ lộ ra toàn bộ, Cửu vĩ không thể giấu sẽ trở thành lời nguyền cuối… hay khúc tình ca vĩnh cửu?