ĐIỀU CÒN DANG DỞ
Cái tên Kawauchi Miyabi một thời/dáng vẫn còn được thì thầm trong những hành lang bệnh viện, như một hồi chuông xa xa văng vẳng giữa tiếng máy monitors và bước chân vội vã. Cô từng là một vì sao mới của khoa Phẫu thuật Thần kinh, đôi bàn tay nhỏ nhưng vững vàng, tầm nhìn sắc lẹnh, và một khát khao cháy bỏng chữa lành những mảnh đời vỡ vụn trong từng phòng mổ. Tất cả đã tắt ngúm trong một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng. Chấn thương não không chỉ cướp đi hai năm quý giá – thời gian cô dành để hoàn thiện chuyên môn, những mối quan hệ, cả những ngày yêu đắm đuối – mà còn để lại một lời nguyền dai dẳng: mỗi sáng thức dậy, một trang lịch trắng được lật qua, mọi ký ức của ngày hôm qua tan thành mây khói. Cô sống trong một nhà tù tinh thần không có cửa sổ, nơi quá khứ và hiện tại liên tục đứt gãy, và tương lai là một màn sương mờ ảo.
Niềm tin vào bản thân, vào cái tên "bác sĩ" đã vỡ tan tành. Từ một người cầm dao mổ, cô trở thành Kawauchi Miyabi – một trợ lý điều dưỡng, chỉ có thể đứng ngoài phòng mổ, nhìn vào qua ô kính, thở gấp mỗi khi tên bệnh nhân được gọi, và cảm giác tê dại khi tưởng tượng rằng liệu mình có thể đã cứu được họ, nếu như... Sự tồn tại của cô giờ đây đơn thuần là một điều còn dang dở. Một khúc quan tâm chưa từng cất lên, một tiềm năng chưa bao giờ nở hoa, một cuộc đời chưa thực sự bắt đầu.
Thế rồi ngày ấy, trong một buổi chuyển gãi bệnh nhân đặc biệt, một bóng dáng hiện ra. Ông ta là Sanpei Tomoharu, huyền thoại sống trong giới phẫu thuật thần kinh, một người cách mạng với những ý tưởng điên rồ và một cái nhìn như xuyên qua từng tế bào. Và trên mũi, ông đeo một chiếc kính râm lỗ thời, nụ cười khó hiểu luôn nửa kín trên môi. Ông là sự trái ngược hoàn toàn với mọi quy tắc, với sự dịu dàng và kiên nhẫn thông thường. Sanpei không hỏi han, không an ủi. Ông chỉ đứng trước mặt Miyabi, mở một cuốn sắc thái lịch phẫu thuật cũ kỹ, chỉ vào một mô hình não bằng thạch cao đã nứt, và nói bằng giọng khàn khàn: “Cô đứng đây, nhìn mảnh vỡ này. Tìm hiểu tại sao nó rơi. Không phải vì tò mò, mà vì nó là của cô.”
Hành trình cứu vãn đã bắt đầu, nhưng không một lời hứa hẹn về sự dễ dàng. Sanpei dạy Miyabi theo một nhịp độ điên loạn, một chương trình “phiên bản xổ số” như ông tự giới thiệu. Một hôm ông bắt cô lật tất cả hồ sơ bệnh án của những bệnh nhân tử vong trong hai năm cô mất trí, những cái chết có thể có liên quan đến tai nạn của chính mình. Hôm khác, lại là việc chích rất máu não từ bệnh nhân sống sót để cô ngửi, để chạm, để hiểu cấu trúc của nỗi đau. Cảm giác của Miyabi lúc bấy giờ là một mớ hỗn độn: sợ hãi, phẫn nộ, và một thứ gì đó như sự quen thuộc ghê gớm đang thức dậy từ đáy vực ký ức.
Và rồi, từng mảnh ký ức bị chôn vùi bắt đầu trở về, không theo trật tự, mà theo những cơn đau đầu như dao chém. Hình ảnh về một cuộc phẫu thuật kỳ lạ, một ca bệnh bí ẩn mà cô đã tham gia như một thiếu sinh quý trước khi tai nạn xảy ra. Ánh mắt của một bệnh nhân đã mê sương, lời thì thầm không rõ nghĩa: “Nó chưa xong, bác sĩ Kawauchi... nó vẫn còn dang dở ở đâu đó.” Một cảm giác lạnh sống lưng khi cô nhận ra, dấu vân tay trên một tấm phim X-quang cũ, đáng lẽ ra không có ở đó. Đó không phải là âm thanh của sự hối hận, mà là sự gian lận.
Điều Còn Dang Dở không chỉ là sự nghiệp bị đánh gãy hay tình yêu bị bỏ dở. Nó là một ca phẫu thuật chưa từng được ghi vào sổ, một nghiên cứu bị xóa sổ, và một tội lỗi – hoặc có lẽ là một hy sinh – mà ai đó đã gánh chịu thay cô. Ký ức bị đánh cắp của Miyabi có thể không phải là một vụ tai nạn ngẫu nhiên. Nó có thể là một khoảnh khắc cuối cùng trong một hành trình bí mật, và giờ đây, khi Sanpei Tomoharu, người có lẽ đã ở trung tâm của mọi thứ, xuất hiện với ánh mắt như thể cô là duy nhất có thể hoàn thành công việc đó, Miyabi buộc phải đối diện với câu hỏi tồi tệ nhất: liệu cô có muốn nhớ lại điều còn dang dở đó, hay rằng sự quên lãng thực sự là món quà duy nhất cô còn giữ được? Mỗi bước tiến dưới sự dẫn dắt của Sanpei là một bước sượt qua bờ vực của một sự thật mà ngay cả bác sĩ phẫu thuật thần kinh giỏi nhất cũng có thể không đủ can đảm để chấp nhận.