Cái làng nhỏ ven sông ấy có lẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh Đinh Thường Vượng - cái tên mẹ đặt đầy kỳ vọng, còn dân làng thì quen gọi thân thiết "Ah Wong". Trai hai bảy tuổi đầu, dáng người vạm vỡ, gương mặt sáng sủa, nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên nét ngơ ngác của đứa trẻ lên ba. Cơn sốt năm lên năm để lại mảng tối trong não bộ, giữ chàng mãi ở thế giới đơn sơ mà không ích kỷ: niềm vui chỉ cần mẩu kẹo cao su dính đầy cát, nỗi buồn mau qua như cơn mưa rào mùa hạ.
Trời đất như sắp đặt khi tàu điện ngầm bất ngờ gãy đường ray màu đỏ. Buổi sáng muộn nọ, Lăng Thể Phong - nữ phó tổng giám đốc 26 tuổi trẻ nhất ngành tài chính - vội vã bấm điện thoại đôn đốc hợp đồng triệu đô thì va phải tấm lưng to đang khom xuống nhặt từng viên kẹo rơi vãi. "Biến ra! Đồ vô dụng!". Lời quát như roi quất khiến Ah Wong co rúm người, hai tay ôm chặt túi kẹo đã dính đầy tro bụi. Nhưng khi ngước lên nhìn đôi mắt đẫm lệ của chàng, trái tim sắt đá nơi Phong chợt nứt vỡ một đường rạn. Cô chưa từng thấy ở phố thị ồn ào một đôi mắt trong trẻo tới thế.
"Đôi đũa lệch" ấy cứ thế tự nhiên khớp vào nhau như định mệnh không hẹn trước. Chiều nào Phong đi làm về cũng thấy bóng lưng áo sơ mi cũ kỹ ngồi xổm trước căn hộ sang trọng. "Chị... ăn bánh!". Bàn tay chai sần đặt lên bọc bánh bao còn ấm hơi được gói bằng hai lớp khăn giấy hoa văn lòe loẹt - thứ mà giới tinh hoa nơi Phong sống gọi là "đồ rẻ tiền". Rồi những bữa tối chênh vênh: một bên là người đàn bà dùng đũa ngà gắp từng miếng bò Wagyu chuẩn độ chín, một bên là thanh niên vục mặt bát mì gói tự tay thả trứng lòng đào, ăn ngon lành như trời trăng.
Giữa thời đại mà tình yêu bị đo đếm bằng xe hơi hạng sang và ví đầy thẻ đen, họ dạy nhau bài học dịu dàng về sự "không vừa":
- Là lúc Phong cuống cuồng giải cứu đợt IPO sắp phá sản, Ah Wong đến công ty vẽ bức tranh ông mặt trời mếu máo giữa đống tài liệu chất đầy
- Là sáng thứ Bảy Ah Wong chạy lon ton bên chiếc Lexus lấp lánh, hồn nhiên chụp từng bông bồ công anh ven đường để tặng "chị" đang liếc nhìn đồng hồ hàng hiệu
- Là đêm mưa tầm tã Phong gục xuống bàn làm việc, khi tỉnh dậy thấy người đàn ông nắm chặt tay mình mà ngủ gật trên thảm, mái tóc rũ ướt vì chạy suốt 20 tầng cầu thang bộ chỉ để giao ca-rô ấm trà gừng tự nấu
Hóa ra thế giới không phải lúc nào cũng cần những đôi đũa song hành hoàn hảo. Có khi, một chiếc vươn cao đón ánh mặt trời, một chiếc chôn chặt trong đất ẩm, lại chắt được tinh túy từ mọi tầng sâu của yêu thương.