Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 2): Bóng Tối Thức Tỉnh
(Mở đầu bằng khung cảnh hỗn loạn sau trận chiến ở Phần 1, kết nối mạch cảm xúc bằng giọng văn giàu hình ảnh và cảm xúc chủ quan)
Gió núi rít lên từng hồi gấp gáp, cuốn theo mùi máu tanh nồng và tro tàn của linh khí vỡ vụn. Trên bãi chiến trường hoang tàn ấy, dấu vết của Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh đã trở thành vết sẹo hằn sâu vào lòng đất – một vòng tròn lửa đen cháy âm ỉ, như lời nhắc nhở về thứ sức mạnh đủ xé toạch cả không – thời gian. Tiếng thở dốc của Ngục Dẫn – kẻ duy nhất sống sót – nặng trịch dưới chân vách đá. Hắn mím chặt môi, mắt đỏ ngầu nhìn về phương Đông, nơi màn sương tím kỳ ảo đang dần che lấp chân trời.
"Nó chưa chết…" – khóe miệng hắn giật giật, ngón tay bấu chặt vào vết thương đang rỉ máu đen – "Bản thể của Nguyên Linh đã phân mảnh, nhưng 7 mảnh hồn còn lại đang tụ khí ở Lục Địa Kinh Mộc…".
Chạm đến bí mật bị chôn giấu
Không như huyền sử được ngợi ca trong kinh sách, "Nguyên Linh" không phải một sinh mệnh thuần khiết. Hàng ngàn năm trước, khi linh giới và nhân giới còn chưa phân cách, chính tham vọng "cướp quyền tạo hóa" của các Đạo Sư đã tách Nguyên Linh thành 8 mảnh hồn – 7 dương + 1 âm. Bóng Nguyên Linh mà Ngục Dẫn truy lùng chính là mảnh âm duy nhất, một dạng thức tồn tại nghịch thiên, "kẻ màu xám" không thuộc về bất cứ thế lực nào…
Xuất hiện nhân vật quan trọng mới
"Ngươi tưởng làm chủ được sức mạnh này ư?" – giọng nữ vang lên đột ngột trong sương mù khiến Ngục Dẫn giật mình. Áo bào bạch quang lóe lên, một nữ tử tay cầm đoản kích hình lưỡi liềm bước ra. Nàng ta không mang giày, bàn chân trắng muốt tiếp xúc mặt đất từng bước khiến cỏ khô bỗng nảy mầm xanh biếc – "Ủy viên đặc dị số 13: Diệp Chi, người canh giữ Trùng Cổ Chi Lâm, đã chờ cậu từ 7 kiếp trước rồi…".
Bước ngoặt bất ngờ
Liếc nhìn huyết ngọc đang run rẩy trong tay Ngục Dẫn, Diệp Chi bỗng cười khẩy: "Hội Khổng Tước dùng cậu như tấm bia đỡ đạn mà thôi. Bóng Nguyên Linh - Phần 2 này…" – nàng tiến lại gần, ngón tay lạnh như băng chạm vào trán hắn – "…là chiếc bẫy trời dành cho chính ngươi đấy."
Kết lại bằng cảnh "mở hộp" gây sốc
Một tiếng rền rĩ kinh thiên nổi lên từ lòng đất khi Diệp Chi vung tay. Vạn nghìn rễ câu đen nhánh đội đất mọc lên, quấn lấy Ngục Dẫn, hút cạn vết máu trên người hắn. Trước khi ngất đi, hắn kịp thấy cảnh tượng kinh hoàng: Giữa rừng rễ mạch máu đập thình thịch ấy, một cơ thể trần truồng dần thành hình… với khuôn mặt giống hệt mình từng chi tiết!
> "Bóng Nguyên Linh không phải thứ để sở hữu
> Nó là gương chiếu mệnh cho những kẻ tham lam…"
> – Diệp Chi thì thào trước khi cả vùng đất chìm vào hư vô.