Hành trình sống trên chiếc xe van được改装改装 (được cải tạo) tự do tưởng như một giấc mơ lãng mạn, một lối thoát khỏi cái lối sống bế tắc đã cột chân hai bạn trẻ ấy. Họ lăn bánh những ngày đầu với cảm giác rạo rực, khám phá từng khúc cua nhỏ, ngắm hoàng hôn trên những bãi biển vắng, hay đơn giản là ngồi trong khoang xe nhỏ hẹp, bên ly cà phê nóng và cái bình yên chỉ có nơi thiên nhiên rộng lớn mới mang lại. Nhưng niềm vui chỉ kéo dài được vài tuần. Một buổi chiều rộn rã ở vùng ngoại ô xa lạ, một khoảnh khắc tĩnh lặng bỗng bị vỡ tan tanh. Xe của họ lăn bánh qua khu vực giao lộ, và ngay trước mắt, một vụ tai nạn kinh hoàng ập đến. Một chiếc xe khác lao vào giao lộ với tốc độ không kiểm soát, va chạm dữ dội. Tiếng tiếng kim loại gào thét, vỡ vụn như nhát dao cứa vào tai, và cái chết nhốn nháo, thê lương hiện ra trước mắt. Người tài xế của chiếc xe bị nạn... tắt thở ngay tại chỗ. Không gian đông đặc mùi xăng, mùi máu tươi và những tiếng hét hoảng loạn của những người Khách may mắn tại hiện trường. Hai bạn trẻ, những người chỉ là Khách vô tình chứng kiến, bị sốc đến tê liệt. Hình ảnh người tài xế nằm bất động, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô nghĩa,烙印 (ghi dấu) trong tâm trí họ như một vệt sẹo không bao giờ lành lặn. Những đêm sau đó, sự bình yên nào cũng trở nên giả trân. Tiếng động lạ lùng bắt đầu rình rập: tiếng rên rỉ phảng phất giữa đêm khuya khi họ gục đầu vào vô lăng, tiếng bước chân nặng nề vang lên vách xe dù rõ ràng bên ngoài chỉ là hoang mạc hay rừng già trống rỗng, hay đơn giản là một cơn gió lạnh buốt thổi vào khoang xe bất thường. Sự hiện diện của một thứ gì đó vô hình nhưng cực kỳ ác ý bắt đầu len lỏi. Nó không phải là đuổi theo kiểu truyền thống. Không thể cắt đuôi, không thể trốn thoát. Dù hai người lái xe đến đâu, từ những thành phố ồn ào nhộn nhịp đến những vùng đất hoang sơ tách biệt, đói khát nhất, thứ thực thể quỷ dị ấy luôn ở đó. Nó hiện ra qua bóng hình chớp nhoáng qua gương chiếu hậu, trong khoảng trống mờ khi họ cố gắng ngủ, hay đơn giản là cái cảm giác tê dại lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể có một bàn tay vô hình đang chạm vào. Mỗi chỗ dừng chân, mỗi Khách mới họ gặp (hạn chế đến mức không dám tiếp xúc), hay mỗi ánh nhìn trông thấy chiếc xe van, dường như như khiến nó hiện diện rõ rệt hơn, càng khao khát xâm nhập vào thế giới nhỏ bé của họ. Chiếc xe van, vốn là biểu tượng của tự do, giờ đây lại trở thành một chiếc hộp sắt đầy sợ hãi, một cái lồng di động. Họ đang bị săn lùng, bị bao vây bởi một bóng ma mà không biết nguồn gốc, không biết hình hài, chỉ biết sự bám chấp dai dừng và luôn luôn, luôn luôn, lần ra từng bước chân của họ. Mọi đường về đều dẫn vào ngõ cụt của sự tù đày tinh thần. Chỉ còn những tiếng bước chân vô hình, tiếng rên rỉ không thôi, và nỗi sợ hãi lạnh đến xương tủy khi nhận ra, họ không chỉ là những Khách của những vùng đất, mà còn trở thành Con Mồi của điều gì đó siêu nhiên. Họ chỉ còn biết lái đi, lái đi vô định, chiếc xe van lăn bánh không ngừng, mang theo hai tâm hồn rệu rã, trốn chạy thứ bóng ma không thể trốn chạy.