Không Trạm Cô Độc (Phần 1): Bóng Tối Phía Sau Ánh Sáng Gió biển gào rít từng đợt, xé nát bầu không khí tĩnh lặng vốn đã mỏng manh của Đảo Lornis. Aster Calyx siết chặt tay vào lan can rỉ sét, mắt không rời khỏi ngọn hải đăng sừng sững trước mặt. Ánh sáng từ Ngọn Hải Đăng 23 vẫn quét đều đặn, nhưng mỗi vòng quay lại như một lời thì thăm đầy ám ảnh. Nó không chỉ dẫn đường cho tàu thuyền—nó hút lấy tâm trí những kẻ dám tới gần. "Ba dấu chân," Halan Kai Nielsen khụ khà, ngón tay lướt trên vũng nước đục ngầu dưới chân tháp. "Một người đi, hai người về… nhưng cả ba đều có mùi máu." Gã thợ săn tiền thưởng quỳ xuống, chiếc áo choàng bạc màu dính đầy bùn đất. Lưỡi dao găm sau lưng hắn rung nhẹ như đang đói. Họ không định mắc kẹt ở đây. Chuyến thám hiểm ban đầu chỉ là truy tìm tung tích của Bóng Ma Khói Xám—tên cướp biển đã biến mất cùng kho báu huyền thoại. Nhưng từ khoảnh khắc ánh đèn hải đăng lần đầu chớp lên lúc nửa đêm, mọi quy luật bỗng đảo lộn. Những bức tường thép bắt đầu chảy máu, bóng tối thì thào bằng giọng của người đã khuất, và cả hòn đảo như một sinh vật sống đang rình rập nuốt chửng họ. Aster giật mình khi Halan đột nhiên túm lấy vai cô. "Đừng nhìn thẳng vào ánh đèn," hắn gằn giọng, kéo cô vào bóng tối dưới vòm cửa. "Nó thấy được ngươi qua ánh mắt đấy." Một tiếng răng rắc vang lên từ tầng trên, theo sau là mùi tanh tưởi chừng của cá chết. Cửa sắt cong vênh trên lầu cao kẽo kẹt mở ra. "Nó đã biết chúng ta ở đây rồi," Aster thốt thì thào, tay run rẩy mở khóa túi đựng lựu đạn khói. Bản năng mách bảo cô sinh vật họ chuẩn bị đối mặt không giống bất cứ thứ gì từng ghi chép trong sổ tay thám hiểm. Cô nhìn xuống lưỡi hái gắn trên hông—món vũ khí duy nhất trốn được qua hệ thống kiểm duyệt của hải đăng—và tự hỏi liệu nó có đủ sức xuyên thủng da thứ quái vật kia. "Cứ bình tĩnh," Halan lẩm bẩm, như thể tự nhủ với chính mình. "Chúng chỉ mạnh khi ngươi sợ hãi." Nhưng ngay khi câu nói buông ra, một luồng sáng xanh lè quét ngang căn phòng. Ánh đèn hải đăng lúc này không còn rọi ra biển—nó quay vào trong. Họ lao xuống cầu thang sắt, bỏ lại sau lưng tiếng rít chói tai như kim loại cọ xát. Halan phóng người vào hành lang tối om, tay sờ soạng tìm công tắc khẩn cấp. "Mất tích năm người trong hai tháng," hắn thở hổn hển. "Giờ thì tao hiểu tại sao không ai trở về." Aster chưa kịp đáp lại, hai mắt cô đã dán chặt vào dòng chữ nguệch ngoạc trên tường. Những con chữ viết bằng máu khô, lặp đi lặp lại như điệp khúc: "NÓ KHÔNG MUỐN CÁC NGƯƠI RỜI ĐI." Từ sâu trong lòng đất, một rung động ngầm bắt đầu lan lên. Ngọn hải đăng gầm lên trong đêm, và các bức tường xung quanh họ dần biến dạng—nứt vỡ, xoắn lại, rồi tái tạo thành một mê cung gương. Hàng trăm hình ảnh của Aster và Halan phản chiếu trong vô tận gương, nhưng trong mỗi tấm gương đó… có thứ gì khác đang di chuyển theo bóng họ. Khi vòng sáng xanh quét đến lần nữa, cả hòn đảo rên rỉ trong đau đớn. Không Trạm Cô Độc vừa thức giấc, và họ đã lỡ bước vào cuộc săn không lối thoát.