Quán Manh Manh cắn răng nhìn đống hóa đơn chất ngất trên bàn làm việc. Mùi cà phê đắng ngắt trong căn phòng trọ chật hẹp hòa lẫn mùi nước mắt – tất cả những gì còn sót lại sau cú đâm lén từ gã người yêu cô tin tưởng giao cả bản hợp đồng đối tác. Đưa tay vuốt mặt chiếc huy hiệu hình chim Ưng bằng đồng – biểu tượng Kỳ Duyên Manbo mà cô tự hào đính trên ve áo ngày sang xứ người, giọng cô khàn đặc: "Chơi nhau tận mạng vậy hả? Được lắm!" Tiếng gót giày đập lộp cộp trên vỉa hè lúc nửa đêm như đổ thêm dầu vào lửa. Đúng ngưỡng cửa khách sạn Mandarin danh giá nơi gã phản bội tổ chức tiệc mừng hợp đồng bẩn, Quán Manh Manh đã kịp nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của Đại hoàng tử Song Pai đang bị hai tên đen đủi dí súng vào lưng. Phản xạ lao tới đẩy người đàn ông xa lạ sang hẻm tối, cô không ngờ khoảnh khắc ấy biến mình từ người trả thù thành mục tiêu truy sát. Gió biển Kỳ Duyên Manbo xối xả táp vào mặt. Tiếng sóng gầm rú dưới chân vách đá cheo leo át cả nhịp tim đập thình thịch của hai kẻ chạy trốn. Hoàng tử Song Pai chụp tay cô kéo xuyên qua rừng dương xỉ rậm rạp, giọng nói thở gấp: "Cô điên rồi sao? Mười lăm phút nữa thủy triều lên không bọn chúng giết thì nước cuốn cũng chết!" Quán Manh Manh ném lại cho y ánh mắt sắc lẹm, hai tay xắn ống quần lấm lem bùn đất: "Cả đời tôi chưa từng sợ sóng lớn, đi đi!" Hơi thở phả vào nhau trong hang đá ẩm thấp, ngón tay run run của Song Pai đè lên vết máu loang trên vai áo cô gái. Chiếc điện thoại ngập nước biển vẫn cố chớp tắt dòng thông báo "Shop Kỳ Duyên Manbo nhận được 1 đơn hàng mới" – thứ âm thanh xa lạ giữa tiếng ốc đảo rít lên từng hồi báo hiệu màn đêm tử thần.