Trong series Làm cha mẹ (Phần 2), những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo được bóc tách ra từng chút một, chẳng hề giống những gia đình bóng bẩy trong sitcom đâu đâu. Người ta không thấy họ luôn chỉn chu, mỉm cười xử lý mọi chuyện gọn gàng ở phút thứ 22 của tập phim, mà thấy họ vật lộn với những rắc rối thực tế đến mức đau lòng. Adam và Kristina, cặp vợ chồng luôn cố gắng làm mọi thứ đúng mực nhất, lại loay hoay đến kiệt sức khi Max, đứa con trai mắc chứng tự kỷ, bước vào cấp hai. Những cơn giận dữ của cậu bé giữa hành lang trường, việc nhà trường muốn chuyển Max sang lớp đặc biệt khiến cả hai rơi vào vòng xoáy tranh cãi, có đêm Adam ngồi một mình trong xe hơi trước nhà, đầu óc trống rỗng vì chẳng biết mình đang làm cha mẹ đúng hay sai. Kristina thì bỏ cả công việc để dành thời gian cho con, rồi lại tự trách mình ích kỷ khi lỡ cảm thấy mệt mỏi với vai trò người mẹ. Sarah, bà mẹ đơn thân 40 tuổi quay về Berkeley với hai đứa con, vừa phải làm việc tại trường học của Amber để kiếm sống, vừa loay hoay với chuyện tình cảm với Mark, người đàn ông trầm ổn mà cô mới hẹn hò. Nhưng chẳng ai dạy cô cách xử lý khi con gái tuổi teen bỏ học, trốn nhà, hay khi đứa con trai Drew khép kín bắt đầu có những bí mật riêng. Có cảnh cô ngồi trên sàn phòng khách, ôm hộp pizza lạnh, khóc thút thít vì thấy mình chẳng làm tốt vai trò mẹ nào. Crosby, ông chú playboy suốt đời sống tự do, bỗng một ngày nhận tin mình có một đứa con trai nhỏ Jabbar với Jasmine, người anh ta từng qua lại vài năm trước. Những trận cãi vã về quyền nuôi con, những buổi gặp gỡ đứa trẻ ngượng nghịu, ông ta bỗng phải học cách thay tã, đưa đón con đi mẫu giáo, từ bỏ những buổi tiệc thâu đêm để về nhà đọc truyện cho con nghe. Có lúc anh ta bực dọc đập cốc xuống bàn vì Jabbar không chịu ăn rau, rồi lại ôm con xin lỗi vì thấy mình tệ hại làm sao. Julia và Joel, cặp vợ chồng thành đạt, luôn giữ mọi thứ ngăn nắp, cũng chẳng khá hơn. Sydney, cô con gái nhỏ bắt đầu có những hành vi bướng bỉnh, Julia bị chia rẽ giữa áp lực công việc luật sư và mong muốn làm một người mẹ trọn vẹn, từng đứng giữa hành lang tòa án không biết mình nên về dự buổi biểu diễn múa của con hay giành chiến thắng vụ kiện lớn. Joel thì luôn âm thầm gánh chịu những áp lực từ việc là "người đàn ông thứ hai" trong gia đình Braverman, chẳng bao giờ được để ý bằng các anh chị em khác, có lần anh ngồi uống bia một mình trong garage, nói với Crosby rằng đôi khi anh thấy mình chẳng thuộc về chỗ này. Ngay cả Zeek và Camille, cặp vợ chồng già đã đi qua mấy chục năm hôn nhân, cũng có những lục đục riêng. Zeek vẫn giữ thói quen độc đoán, không chịu nói ra mình lo lắng cho con cái thế nào, Camille thì bắt đầu cảm thấy mình bị lãng quên giữa đống rắc rối của lũ trẻ, rồi còn chuyện bà từng ấp ủ giấc mơ đi chụp ảnh khắp thế giới mà cả đời hy sinh cho gia đình. Chính cái sự không hoàn hảo đó mới làm nên chất riêng của gia đình này. Họ không có những câu trả lời chuẩn mực từ sách dạy nuôi dạy con cái, họ mắc sai lầm, họ la hét với nhau, có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng rồi lại quây quần bên nhau ăn tối vào Chủ nhật, chia sẻ một cái bánh mì kẹp thịt, cười qua những giọt nước mắt. Những thử thách ấy chẳng hề biến mất, chỉ là họ học cách cùng nhau gánh vác, chấp nhận rằng làm cha mẹ vốn dĩ là một hành trình dài, lắm gian truân, nhưng cũng đầy những khoảnh khắc ấm áp chẳng nơi nào tìm thấy được.