Đọc cái này, ta thấy máu như sôi lên trong lòng con người. Nan Yanzhi, tên này thì thôi rồi, nghe thôi đã thấy xương cốt đau đớn. Mồ côi từ tay kẻ sát nhân hận thù, máu và nước mắt của cả dòng họ giờ dồn dập trong một trái tim nữ nhi. Thay vì gục ngã, cô lại bén rễ vào sự sống sót như một đóa hoa mọc lên từ tro tàn. Sư phụ Zhuang Wujiao - cũng không biết nên gọi ông bằng danh từ gì? Người dạy cô cách cầm dao, cách nhắm mắt vào kẻ địch, cách thở khi lưỡi dao cứa qua da thịt. Nhưng lòng chưa bao giờ thực yên, bởi mục đích cuối cùng trong cô – kiếm chân tướng và khiến máu thù chảy đỏ. Thế giới bên ngoài đâu phải là hoa cỏ. Đó là một mảnh đất rỉ sét, nơi hơi thở cũng phải tính toán. Nan Yanzhi nuốt chén giận dữ, luyện tập đến khi đôi tay chai sạn như da thú. Rồi cô nhắm mục tiêu vào Tháp Lingya – cái tên nghe chính là một lời nguyền. Ai dám bước chân vào đó? Người ta đồn rằng, Tháp Lingya không phải là một nơi, mà là một cái Lồng Giam của những linh hồn bị vứt đi, một cái Lồng Giam nơi sự sống là đồng tiền dùng đổi lấy sự tàn khốc. Đi vào, là tự nguyện bước vào cuộc săn đuổi không lối thoát, nơi mỗi bước đi đều dẫm xác người khác lên, và ai cũng biết rõ – bước vào, khó mà trở về như hơi thở. Lồng Giam! Từ đó như ám ảnh lại trong bước chân cô. Cô tưởng Tháp Lingya là công cụ, là vũ khí để phá hủy, để giải thoát những kẻ giam giữ nó. Nhưng đâu ngờ, khi cô tiến vào trong lớp bụi và hơi lạnh chết chóc ấy, khi máu người trên tay chưa kịp rửa sạch, khi tiếng gầm từ sâu trong lòng đất truyền vọng lên – cô nhận ra một thứ lạnh hơn cả nước đá đang len vào lòng. Sư phụ! Người mà cô gọi là thầy, người đã dạy cô mọi thứ để tồn tại, người mà cô từng tin tưởng như mặt trời ban trưa. Chính ông! Zhuang Wujiao – không chỉ đơn thuần là kẻ đứng sau cái Lồng Giam. Ông không chỉ kiến tạo nó, ông chính là trái tim, là bộ não, là quyền lực tối cao nơi mà Nan Yanzhi liều mạng đi tìm cái chết để phá hủy. Kẻ thù lớn nhất, kẻ giữ chìa khóa của cái Lồng Giam chết chóc này, lại chính là người thầy mà cô từng quỳ bên cạnh học cách giết người. Sự thật ấy như một nhát dao bổ ngang vào lồng ngực cô, lạnh lẽo hơn cả hơi qua ở Tháp Lingya. Giờ thì sao? Giữa cơn giận đang bùng cháy và sự thù hận khôn nguôi cô đứng đây, trong lòng như có hai lưỡi dao cắm ngược – một hướng về kẻ thù, một hướng về người mà từng tin là cứu tinh. Nhưng dù sao, cũng phải đâm vào. Cái Lồng Giam kia sẽ phá hủy, dù bằng máu của kẻ thù, dù bằng nước mắt của chính mình.