Lin Moqing không chỉ vội vã đổi cái tên thành Su Wanning cho xong chuyện. Cô dành trọn 6 tháng trà trộn vào các chi nhánh hạng ba của gia tộc Lan, học thuộc lòng sơ yếu lý lịch của mọi nhân sự cấp thấp, thậm chí tập nói giọng địa phương vùng quê mà gia tộc Su từng sinh sống để không lộ vết. Chiếc vòng ngọc thạch giả cô đeo cũng được mài sần sùi như đã qua mấy đời người, kêu lanh canh nhẹ mỗi khi cô rót trà cho các trưởng lão Lan gia. Mục tiêu của cô là Lan Hewei—người thừa kế duy nhất dòng chính Lan gia, kẻ nắm giữ quyền kiểm soát mạng lưới kinh doanh ngầm và thế lực chính trị kéo dài qua ba đời, cũng là cái gai trong mắt mọi phe phái muốn lật đổ gia tộc này. Kế hoạch của cô vô cùng rõ ràng: đóng vai người trợ lý tận tụy, huấn luyện anh ta cách gạt bỏ kẻ thù giấu mặt trong nội bộ, đồng thời âm thầm dẫn dụ anh ta đưa ra những quyết định tự hủy hoại vị thế, để cô và phe cánh nhân cơ hội thâu tóm toàn bộ quyền lực của Lan gia. Nhưng Lan Hewei không phải con cừu non mà cô tưởng. Lần đầu tiên cô nhận ra điều đó là khi anh ta cười nhẹ, đưa cho cô bản ghi chép về các giao dịch bất hợp pháp của cô với kẻ đứng sau lưng mình, rồi nói: "Cô dạy tôi cách đọc vị người khác, nhưng quên dạy mình cách giấu đi vẻ mặt khi nói dối." Từ đó trò chơi thay đổi. Sự lừa dối không còn một chiều: Lan Hewei bắt đầu chơi vơi cô, đưa ra những động thái khiến liên minh cô xây dựng vững chắc bỗng chốc rạn nứt, những kẻ cô tưởng là đồng minh bỗng quay sang hợp tác với anh ta. Các động cơ ngầm dần phơi bày—có kẻ muốn chiếm quyền Lan gia, có kẻ muốn tiêu diệt cả hai phe, mạng lưới âm mưu chằng chịt đến mức chẳng ai phân biệt được ai là bạn, ai là thù. Ban đầu mọi thứ chỉ là ván cờ chiến lược thuần túy: ai thao túng được ai, ai nắm giữ nhiều quân bài hơn. Nhưng dần dần, ranh giới giữa thù địch và hấp dẫn mờ đi một cách nguy hiểm. Sự mê hoặc vốn là át chủ bài của Lin Moqing—cái vẻ ngoài hiền hòa, cái giọng nói nhẹ nhàng khiến người ta quên mất cô đang cầm dao kề cổ mình—bỗng chốc phản tác dụng, khi Lan Hewei nhìn cô bằng đôi mắt rành rẽ, nắm rõ mọi mưu đồ của cô, vẫn cứ tiến lại gần. Có những đêm hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng tối của biệt thự Lan gia, khói thuốc lam xanh mờ ảo, bàn tay anh ta đặt lên tay cô khi cô đang định rút súng, ánh mắt nửa cười nửa lạnh nhắc cô nhớ: cô không phải người duy nhất biết cách khiến người khác mất phương hướng. Chẳng ai còn phân định rõ ai là kẻ thao túng, ai là nạn nhân nữa. Các liên minh thay đổi liên tục chỉ sau một đêm, những bí mật chôn giấu hàng thập kỷ của Lan gia lần lượt bị phơi bày, và giữa cơn bão quyền lực đó, mối quan hệ của hai người càng trở nên căng thẳng, khó lường. Có kẻ nói Lin Moqing sẽ là người chiến thắng, vì cô đã lừa được cả Lan Hewei suốt bao lâu. Có kẻ lại nói Lan Hewei đã gài bẫy cô từ đầu, tất cả chỉ là kịch bản anh ta sắp đặt để thanh trừng nội bộ. Nhưng chỉ có hai người họ biết: ván cờ này chưa từng có người thắng, vì mỗi bước đi của một người đều bị người kia đọc vị, mỗi cú chạm môi hay cú gạt tay đều là một phần của trò chơi mà chẳng ai dám dừng lại.