Năm 1980, Santiago chìm trong bóng tối của một chế độ khắc nghiệt, nơi những tiếng nói phản kháng bị vùi lấp và nỗi sợ hằn sâu vào từng ngóc ngách. Trong căn nhà ọp ẹp ở một con hẻm nhỏ, một cậu bé 16 tuổi sống chật vật bên mẹ – người phụ nữ gầy guộc, yếu ớt, nụ cười hiếm hoi chỉ còn lóe lên khi bà nhìn con. Bà không còn sức để bấu víu vào hy vọng, nhưng cậu thì khác. Cậu tìm thấy nơi trú ẩn trong những trang giấy trắng, nơi những con ma cà rồng với đôi mắt đỏ rực và khát vọng tự do lang thang qua từng dòng chữ và nét vẽ. Đó là thế giới của riêng cậu, nơi sự thật không bị bóp méo và nỗi đau có thể biến thành sức mạnh.
Ngôi nhà ấy vốn không phải của họ. Họ sống nhờ nhà chú – một người đàn ông lạnh lùng, thường xuyên ném vào họ những cái nhìn khinh miệt, như thể sự hiện diện của hai mẹ con là gánh nặng cần phải dọn đi. Vợ chú và những đứa con cũng học theo, đối xử với họ như những bóng ma vô hình, chỉ được phép tồn tại trong im lặng. Họ là allegados – những vị khách không nhà, không tiếng nói, phải lặng lẽ chen chân vào cuộc sống của người khác, cố gắng không gây chú ý, không tạo ra tiếng ồn, chiếm càng ít không gian càng tốt. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều phải dè chừng, như thể sự tồn tại của họ là một lỗi lầm cần phải chuộc.
Nhưng cậu bé không chịu khuất phục. Trong căn phòng chật hẹp, bên ngọn đèn leo lét, cậu viết tiếp câu chuyện về ma cà rồng – những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, sống trong bóng tối nhưng không bao giờ đánh mất lý tưởng. Có lẽ, với cậu, họ cũng giống như mình – những người nắm giữ sự thật, dù thế giới có quay lưng.