Xem Phim Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu Vietsub HD

Die Unschärferelation der Liebe (2023)

(8.0 sao / 2 đánh giá)

Phim hay Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu phụ đề trên www.phimhay1.top. Bạn cũng có thể tải phim Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu vietsub về, đừng quên chọn xem phim online với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P tuỳ theo đường truyền của bạn. Hãy chia sẻ Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu trên www.phimhay1.top với mọi người để cùng xem nha.
Trạng thái:
Hoàn thành

Thể loại:
Hài Hước, Chính kịch

Quốc gia:
Đức

Năm:
2023

Đạo diễn:
Lars Kraume

Diễn viên:
Burghart Klaußner, Caroline Peters, Carmen-Maja Antoni

Thời lượng:
92 Phút

Chất lượng:
HD

Ngôn ngữ:
Vietsub

Lượt xem:
8 lượt

Nội dung phim Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu

Chợ Bến Thành nhánh nhỏ ở quận 4 lúc 6 giờ sáng vẫn là mù slám xịt mùi nước mắm sống, tiếng dao thớt đập thịt cốc cốc vang khắp lối, mấy bà bán rau hét giá qua mặt nhau. Greta lạch qua mấy thùng xốp đựng cá, giày cao gót gõ lạch cạch trên nền xi măng ướt, điện thoại áp sát tai, nói nhanh như súng liên thanh: “Dạ em biết chú ơi, ông Sơn nói khách Singapore thích ba rọi tươi, không có mỡ thì họ chê, em đang tới sạp thịt Alexander đây, xong em chạy thẳng văn phòng luôn, 8 giờ họp mà em quên lấy cái túi hồ sơ—” Cô là thư ký văn phòng kiến trúc, nói nhanh đến mức người ta nghe xong còn chưa kịp phản ứng cô đã qua câu khác. Thỉnh thoảng cô bốc đồng đến kỳ lạ: tuần trước còn mang hoa dã quỳ tặng sếp vì “thấy hoa đẹp thôi mà”, tuần sau đã gắt um lên với thực tập sinh vì anh ta xếp nhầm một xấp bản vẽ. Cô về nhà mỗi tối ăn cơm gói một mình, ngăn kéo đầy menu đồ ăn giao tận nơi chưa từng mở, xem video mèo trên TikTok suốt 2 tiếng nhưng chưa bao giờ để lại bình luận. Cô đơn mà, nên sợ im lặng, cứ phải lấp đầy bằng tiếng nói cho đỡ trống. Sạp của Alexander nằm góc chợ, tấm bạt xanh rêu sờn, miếng thớt gỗ đen bóng vì mỡ. Anh là người bán thịt duy nhất ở đây chẳng bao giờ chèo kéo khách, cũng chẳng cười khi khách trả giá. Mấy bà nội trợ bảo anh “cứng như đá”, nhưng ai để ý mới thấy dưới gốc thớt có cái thùng xốp đậy kín, bên trong toàn sách cũ: Người xa lạ của Camus, Tội ác và Hình phạt bìa mềm, trang sách quăn mép vì ẩm. Anh đang gặp khó: siêu thị mini mọc lên mấy dãy phố, thịt gói sẵn giá rẻ hơn, mỗi tối anh phải đổ đi 3-4 ký thịt tồn, tiền lãi tháng này chỉ đủ trả tiền điện chợ. Người ta thấy anh lúc nào cũng đeo cái kính gọng tròn, tay cầm dao mổ, nhưng chẳng ai biết anh từng học ngữ văn ở Huế, bỏ ngang về Sài Gòn mở sạp thịt vì mẹ già ốm, thích đọc sách hơn nói chuyện. Lần đầu Greta gặp anh, cô đang vừa chạy vừa nói phone, va vào cạnh sạp làm rơi cả xấp túi nilon. Alexander đỡ lấy, không nói gì, chỉ đưa lại cho cô, rồi hỏi khẽ: “Ba rọi, nửa ký, lớp mỡ mỏng à?” Greta đang chuẩn bị bốc một tràng nữa thì ngỡ ngàng, vì anh chẳng thèm hỏi han, chẳng thèm cười, chỉ nhìn cô chờ trả lời. Từ hôm đó cô bắt đầu ghé sạp anh mỗi sáng, lúc đầu là vì công việc, sau là vì… tò mò. Cô chọc anh kiểu thẳng tuột: “Anh không ngon nghẻ gì đâu nha, cả chợ ai cũng mời khách mua thêm lạp xưởng, chỉ anh đứng đực ra đó. Chiều nay anh nghỉ sớm đi, tui đợi anh uống cà phê.” Alexander chỉ đưa tiền thừa, không ngước mắt: “Tôi đóng sạp 8 giờ, về nhà đọc sách. Không uống cà phê.” Greta chưa từng gặp người chống lại lời tán tỉnh của mình kiểu thản nhiên thế. Cô bốc đồng đem cả ly cà phê đá ba phần đường mình đang uống để lên quầy: “Uống đi, tui biết anh thích ngọt, nhìn dáng anh là biết.” Alexander đẩy lại: “Tôi sâu răng, bác sĩ cấm uống ngọt từ năm ngoái.” Cô cười khanh khách, tuần sau đem cả cuốn Người xa lạ mình đọc hồi đại học, trang giấy ghi nguệch ngoạc: “Đoạn Meursault bắn người Ả Rập tui thích nhất, tui cũng hay làm mấy chuyện không vì cảm xúc gì cả, bị sếp mắng cũng chẳng buồn.” Alexander nhận sách, cất vào thùng xốp dưới gốc thớt, không nói cảm ơn, chỉ hôm sau để lại cho cô một gói thịt băm tặng thêm, dặn: “Nấu cháo với gừng cho đỡ lạnh, mấy hôm nay trời mưa.” Họ cứ thế qua lại mấy tháng, chẳng đi hẹn hò, chẳng nắm tay, chỉ trao đổi sách với nhau. Greta kể anh nghe con mèo Mochi của cô mất tích nửa năm, kể việc sếp tăng lương cho cô nhưng bắt tăng ca 12 tiếng, kể ước mơ đi Đà Lạt ngắm hoa tam giác mạch mùa đông. Alexander vẫn ít nói, chỉ thỉnh thoảng hỏi: “Mochi chưa về à?” “Sếp tăng lương, sao không mừng?” Có hôm mưa to, chợ vắng ngắt, Greta chạy vào sạp anh trú mưa, áo sơ mi ướt sũng. Alexander lấy cái khăn bông cũ dưới quầy đưa cho cô, rồi bưng ra nồi cháo gà còn ấm: “Ngồi ăn đi, tôi nấu thừa sáng nay, chưa kịp đổ.” Hai người ngồi trên cái ghế nhựa gãy một chân, dưới tấm bạt nhìn mưa rơi lộp độp. Greta đang định nói nhanh về việc văn phòng mới chuyển về quận 1 thì thấy Alexander mở cuốn Ghi chép dưới hầm ra đọc, trang sách có mấy dòng chữ nhỏ xíu, nắn nót: “Hạnh phúc không phải là thứ ồn ào, là việc ngồi ăn cháo ấm trong ngày mưa.” Cô bỗng im bặt. Cái im lặng này không đáng sợ, trái lại, nó làm ngực cô ấm lại, như vừa uống một ngụm nước gừng nóng. Cô nhớ lại mấy tháng qua: anh không bao giờ nói lời hoa mỹ, nhưng luôn để lại cho cô miếng thịt tươi nhất, nhớ cô thích cháo gừng không hành, nhớ con mèo cô nuôi tên Mochi. Cô cũng chẳng biết từ lúc nào mình nói chậm lại khi ở cạnh anh, không còn phải lấp đầy im lặng bằng tiếng nói nữa. Tuần trước Greta chạy vào chợ, tóc rối bù, hét lên giữa mấy sạp thịt: “Mochi về rồi! Nó nằm dưới hiên nhà hàng xóm 3 ngày, tôi vừa đem về tắm xong!” Alexander đang chặt thịt, tay dừng lại, khóe môi nhếch lên một chút—lần đầu Greta thấy anh cười. Anh nói: “Tôi có để bát sữa để ngoài hiên tuần trước, ngờ là nó ngửi thấy.” Greta đứng đó, thở hồng hộc, nhìn bàn tay anh dính mỡ, cầm con dao sắc, bỗng thấy cái niềm vui gì đó nhẹ tênh, không ồn ào như lúc tán tỉnh, không lãng mạn như phim Hàn, chỉ là ấm áp, vừa vặn, nằm đó mà chẳng cần nói ra. Đó chẳng phải là Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu là gì nữa? Không phải hoa hồng, không phải lời thề non hẹn biển, chỉ là nồi cháo ấm trong ngày mưa, cuốn sách trao tay, và người ta nhớ cả cái tên con mèo bạn nuôi, ngay cả khi chẳng bao giờ nói ra hai chữ “thích bạn”.

Niềm Vui Vô Hình Của Tình Yêu, Die Unschärferelation der Liebe