Sếp Ơi Mai Đừng Gặp Nhau – Khi Cuộc Sống Văn Phòng Trở Thành Cơn Ác Mộng Tình Yêu
Cha Ji-yoon đã trải qua 7 năm gắn bó với công ty. Bảy năm. Không phải con số nhỏ. Cô quen mùi cà phê phòng họp lúc 8 giờ sáng, quen tiếng keyboard lách cách ban ngày, quen ánh đèn huỳnh quang hàng tiếng liền. Cô quen cả những bản báo cáo chỉnh sửa đến lần thứ chín, những email gửi lúc 11 giờ đêm, những cuộc họp kéo dài đến mức quên mất mình đang ở năm nào.
Và cô cũng quen sếp.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau.
Câu nói ấy Ji-yoon thì thầm mỗi sáng thứ Hai khi bước vào cửa công ty. Không phải vì ghét. Mà vì quen. Quen đến mức đau.
---
Bảy Năm – Khi Thói Quen Đổi Thành Thứ Không Tên
Ji-yoon không nhớ chính xác từ nào bắt đầu. Có thể từ ngày sếp giao cho cô dự án lớn đầu tiên. Có thể từ đêm đi ăn nhau sau giờ làm, chỉ hai người, trong một quán nhỏ ven đường. Có thể từ ánh mắt ấy – ánh mắt mà bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ hiểu: đây không phải sếp nữa.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Vì mỗi lần gặp, lại một lần cô lỡ.
Cô không tự dưng thành vậy. Bảy năm là bảy năm gắt gao. Bảy năm cô từng tin rằng công việc là tất cả, rằng thành công nghề nghiệp là điều duy nhất đáng theo đuổi. Cô từng sáng sớm đến, muộn rời. Từng từ chối những buổi tối bạn bè để ở lại hoàn thành báo cáo. Từng nghĩ rằng nếu đủ giỏi, đủ cống hiến, thì mọi thứ sẽ có thứ tự.
Sau đấy sếp xuất hiện. Và thứ tự sụp đổ.
---
Sếp – Kẻ Phá Hoại Hoàn Hảo
Sếp không phải người xấu. Đó là điều khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Sếp tốt. Sếp quan tâm. Sếp nhớ ngày sinh nhật Ji-yoon, nhớ cô thích latte ít đường, nhớ cô pernah nói con mèo nhà cô tên là Goyangi.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Đừng nhìn tôi bằng con mắt ấy nữa.
Mỗi lần gặp mặt là một lần Ji-yoon nhận ra mình không thể tiếp tục giả vờ. Giả vờ rằng những cuộc gọi sau giờ làm chỉ là công việc. Giả vờ rằng những lần sếp đưa cô về nhà chỉ vì đường giện nhau. Giả vờ rằng những tin nhắn "Ăn cơm chưa?" đơn thuần là hỏi han.
Không thể giả vờ mãi được.
---
Mai – Ngày Mà Mọi Thứ Không Nên Xảy Ra
Mai là ngày điển hình. Thứ Tư. Trời mưa. Ji-yoon mặc chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, buộc tóc gọn gàng, xách cặp tài liệu họp. Mọi thứ bình thường. Mọi thứ bình yên.
Cho đến khi bước vào phòng họp và thấy sếp.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Nhưng mai đang diễn ra, và sếp ngồi ngay đối diện.
Cuộc họp kéo dài hai tiếng. Ji-yoon không nhớ mình nói gì. Chỉ nhớ ánh mắt. Chỉ nhớ khoảnh khắc sếp đứng dậy pha trà, đặt một ly lên bàn cô, và nhẹ nói: "Uống đi, lạnh rồi."
Ly trà ấy nóng. Nhưng Ji-yoon thấy lạnh. Lạnh vì biết rằng mình đang ở vị trí không nên có.
---
Đừng Gặp Nhau – Lời Cầu Xin Của Người Biết Quá Rõ
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Không phải vì tôi không muốn. Mà vì tôi muốn quá nhiều.
Ji-yoon biết rõ ranh giới. Cô là nhân viên. Sếp là sếp. Có những đường kẻ mà xã hội đặt ra, và cô không phải người phá luật. Cô từng là người nghiêm túc nhất phòng, người mà đồng nghiệp tin tưởng, người mà gia đình tự hào.
Nhưng sếp ơi, mỗi lần gặp nhau, ranh giới ấy mờ đi một chút. Rồi một chút. Rồi một chút nữa.
Và cô sợ ngày mà nó biến mất hoàn toàn.
---
Cuộc Sống Văn Phòng – Nơi Mọi Thứ Phức Tạp Hơn Ai Hưởng
Không ai nói về chuyện này. Không trong sách giáo khoa, không trong các khóa học nghề nghiệp, không trong những lời khuyên của mẹ cha. Nhưng nó xảy ra. Mỗi ngày. Trong mỗi văn phòng.
Bạn thức khuya cùng sếp để hoàn thành dự án. Bạn đi cà phê sau giờ làm. Bạn nhắn tin những câu hỏi ngoài lề. Bạn cười vì một câu đùa mà chỉ hai người hiểu. Và rồi một ngày bạn nhận ra rằng mình đứng trước ngưỡng cửa mà vượt qua thì không có lối về.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Vì tôi không biết mình sẽ làm gì nếu cửa ấy mở.
---
7 Năm – Khoảng Thời Gian Đủ Để Hiểu, Đủ Để Mất
Bảy năm. Ji-yoon gắn bó với công ty bảy năm. Cô xây dựng mọi thừ từ đầu. Từ một nhân viên mới biết mỗi thứ nhỏ nhất, đến người quản lý dự án chính, người mà cả phòng phụ thuộc. Bảy năm không phải con số để nói về sự gắn bó với công việc. Đó là bảy năm gắn bó với một con người.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau. Vì nếu gặp, tôi sẽ lại không nổi lý trí.
Cô từng nghĩ mình sẽ bỏ đi. Nộp đơn nghỉ việc, chuyển công ty, bắt đầu lại. Nhưng mỗi lần viết đơn, lại xóa. Mỗi lần mở trang tuyển dụng, lại đóng. Không phải vì lương, không phải vì vị trí. Mà vì sợ. Sỡ rằng ra đi không có nghĩa là kết thúc. Sợ rằng dù ở đâu, cô vẫn sẽ tìm thấy ánh mắt ấy trong tâm trí.
---
Sếp Ơi – Lời Gọi Mà Không Thể Nói Thành Lời
Có những điệp khúc trong cuộc đời mà bạn lặp đi lặp lại mà không bao giờ dứt. Ji-yoon có điệp khúc của riêng mình: Sếp ơi, mai đừng gặp nhau.
Cô nói với chính mình mỗi sáng. Mỗi lần bước vào thang máy. Mỗi lần nghe chuông điện thoại của sếp. Mỗi lần thấy cái tên ấy hiện lên trên màn hình.
Và mỗi lần, cô thất bại.
Vì sếp ơi, dù mai có đừng gặp nhau, thì ngày mai mối vẫn sẽ đến. Và khi nó đến, Ji-yoon sẽ lại đứng đó, với nụ cười bình thường, với giọng điệu công việc, với trái tim đập loạn nhịp.
---
Kết Thúc Hay Mở Đầu?
Bộ phim không cho đáp án dễ dàng. Không có khoảnh khắc cao trào mà mọi thứ được giải quyết sạch sẽ. Không có cảnh chia tay đẫm nước mắt trên sân bay, không có lời tỏ tình dữ dội trong mưa.
Chỉ có Ji-yoon. Và sếp. Và những ngày tiếp theo mà cả hai đều biết sẽ không dễ dàng.
Sếp ơi, mai đừng gặp nhau.
Nhưng mai lại đến. Như mọi ngày.
Và Ji-yoon lại bước vào văn phòng, với chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, với cặp tài liệu, với nụ cười ngoài mặt và cơn bão bên trong.
Bảy năm. Sếp ơi. Mai đừng gặp nhau.
Nhưng cuộc sống không hỏi ý chúng ta.