Từ bé, Li luôn là cô gái chỉ thích lẩn khuất sau những bức tường vô hình của chính mình. Nét mặt pha trộn giữa tròn trịa và thanh thoát, làn da hơi ngăm, đôi mắt một mí không chịu mở rộng - tất cả đều bị lũ bạn gọi bằng cái biệt danh khinh miệt "mắt xếch", "mắt một vạch". Trong những bữa tiệc ở trường, Li ngồi góc phòng, cúi gằm, bóp chặt điện thoại trong tay như một vật bảo hộ. Chỉ cần có ai đó cười đùa, cô lập tức co rúm lại, tin rằng ánh mắt ấy đang nhắm vào mình. Năm ấy, Li 17 tuổi, và hội học sinh vừa công bố danh sách ứng cử viên cho chức nữ hoàng dạ hội. Những cái tên lọt vào đều là những cô gái tóc vàng óng ả, mắt xanh, sống mũi cao, nụ cười sáng như tấm bảng quảng cáo. Li biết mình chưa bao giờ có mặt trong danh sách đó, và cũng chưa bao giờ dám mơ ước. Cho đến một buổi chiều mưa, cô lướt mạng và vô tình thấy quảng cáo về một trung tâm phẫu thuật thẩm mỹ mới toanh ở trung tâm thành phố. Logo của họ là một chữ "S" cách điệu, thanh mảnh và nghiêng nhẹ - Slanted. Cái tên cứ ám ảnh cô như một lời thì thầm: "Chỉ cần nghiêng đi một chút, mọi thứ sẽ khác". Họ cam kết có thể thay đổi cấu trúc xương, mở rộng mắt, thon gọn mũi, thậm chí điều chỉnh cả tỷ lệ khuôn mặt để trông "tây" hơn. Li bắt đầu tìm hiểu, lần theo những bài đăng bí mật trên diễn đàn nội bộ. Cô gặp một người phụ nữ đã trải qua ca phẫu thuật, tên Annie. Khuôn mặt của Annie sau phẫu thuật đúng là khác biệt: mắt to hơn, mũi cao hơn, và dáng vẻ tự tin hơn hẳn. Annie bảo rằng, sau khi thay đổi, cô được thăng tiến trong công việc, được nhiều người để ý, và có cảm giác như mình được sinh ra lần nữa. Li không nói với ai, kể cả mẹ. Cô lén dành dụm tiền từ công việc bán thời gian ở tiệm sách cũ, gom góp đủ tiền đặt cọc. Ngày phẫu thuật, Li ký vào bản cam kết dài ngoằng, trong đó có đoạn ghi rõ "kết quả có thể không hoàn hảo" và "có nguy cơ biến chứng". Cô không đọc kỹ. Cô chỉ muốn thoát khỏi chính mình. Ca phẫu thuật kéo dài 7 tiếng, dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo. Khi tỉnh dậy, Li nhìn vào gương. Mặt cô sưng húp, băng kín, nhưng đường nét đã thay đổi. Mũi cao hơn, mắt to hơn, gương mặt trông "tây" hơn hẳn. Cô không khóc, chỉ lặng lẽ gật đầu. Vài tuần sau, khi vết thương lành dần, Li quay lại trường. Lần đầu tiên, có người gọi tên cô ở hành lang. Lần đầu tiên, cô được mời vào nhóm trò chuyện của lớp. Và rồi, tên cô được đề cử vào danh sách ứng cử nữ hoàng dạ hội. Cô đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mới của mình, và tự hỏi: liệu đây có phải là cô gái mà mọi người muốn thấy? Nhưng đêm trước lễ dạ hội, Li nhận được tin nhắn từ một người bạn cũ. Cô ấy gửi cho Li một tấm ảnh chụp màn hình từ một group chat kín, trong đó có đoạn: "Con nhỏ ấy chắc chắn đã sửa mặt, nhìn mắt nó bây giờ khác hẳn. Ghê thật". Li đọc đi đọc lại, tim đập thình thịch. Cô chợt nhận ra rằng, sự chấp nhận mà cô tìm kiếm bấy lâu nay, có thể chỉ là ảo ảnh. Đêm dạ hội, Li mặc chiếc váy trắng, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng. Cô bước vào sảnh, dưới ánh đèn lấp lánh, giữa tiếng nhạc xập xình. Mọi người vỗ tay, cười nói, chỉ trỏ. Li cười đáp lại, nhưng trong lòng cô vẫn vang vọng câu hỏi: "Mình là ai, nếu không có Slanted?"