Vẫn còn đêm ấy, đêm mưa dông tháng Tám năm năm ngoái, ký ức chưa bao giờ phai trong trí nhớ Trương Bằng. Ánh sáng trắng từ đỉnh Núi Voi phát ra. Thứ ánh sáng không giống đèn pha quân sự, không trùng khớp bất kỳ hiện tượng tự nhiên nào. Nó quét ngang khu mỏ cũ rồi vụt tắt - cùng lúc Trần Minh, người bạn từ thuở vỡ lòng của hắn, biến mất không để lại dấu vết. Dân Tương Sơn thì thào về lời nguyền thời hậu chiến. Cánh phóng viên đổ về rồi đi, để lại vô số giả thuyết điên rồ từ UFO đến thí nghiệm mật, nhưng rốt cuộc "Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi" vẫn là bí ẩn nhức nhối.
Một thập kỷ sau, cái gọi là thị trấn "Mặt trận thứ ba" chỉ còn là bóng ma. Những dãy nhà tập thể kiểu Xô viết tróc vữa, lô cốt ngầm đầy rêu phong. Chẳng ai ngờ nơi từng là căn cứ quân sự tối mật thời Xô-Trung giao tranh lại thu hút đoàn làm phim kỳ quặc. Đạo diễn họ Lưu - kẻ tự nhận chuyên khai thác "sự thật bị chôn vùi" - tìm đến Trương Bằng với lời đề nghị chua chát: "Anh không muốn biết Minh gặp gì trong luồng sáng đó sao?". Cái cách gã vỗ vai thân mật khiến Trương Bằng nghiến răng, nhưng chính lời hứa "giải mã hiện tượng bằng khoa học hiện đại" đã khiến hắn gật đầu.
Suốt ba mươi năm gắn bó với Tương Sơn, Trương Bằng hiểu rõ địa đạo chằng chịt dưới Núi Voi hơn cả cơ quan chức năng. Chỗ Minh đứng trước khi mất tích - cái hang cấm dưới nhà máy điện bỏ hoang - vẫn bị niêm phong bằng dây kẽm gai rỉ. Đoàn quay đổ bộ tới với máy móc tối tân, nhưng không khí u ám vẫn đè nặng. Trương Bằng chợt nhận ra, gã đạo diễn dường như đã biết quá nhiều chi tiết mà báo chí chưa từng tiết lộ: từ vệt cháy xém hình lục giác trên đá, đến mẩu nhật ký đầy những con số vô nghĩa của Minh tìm thấy sau vụ mất tích.
Cơn gió lạnh từ đường hầm số 7 thổi tới khi đoàn phim dựng máy. Trương Bằng đưa tay sờ vào tường bê tông ẩm mốc - nơi hai đứa từng khắc tên năm mười bảy tuổi. Ánh đèn tua rua của phim trường chiếu xuống hầm sâu, chẳng khác gì đêm định mệnh năm nào. Và đạo diễn họ Lưu thì thầm điều gì đó về "năng lượng dị thường" trong lúc cả ê-kíp bỗng hoảng hốt khi thiết bị đo từ trường nhảy loạn xạ. Cứ như thể Núi Voi đang tỉnh giấc sau mười năm ngủ yên.