Ánh hoàng hôn vẩn đục buông xuống những mái ngói cong vểnh của Thái Bình Trấn, nhuộm một màu máu loang lổ. Gió mùa đông bắc rít qua khe cửa gỗ mục, mang theo mùi tử khí từ góc chợ cá ế ẩm. Những năm Dân Quốc ấy, cái trấn vốn dĩ êm đềm bỗng chốc biến thành âm ty nơi hạ giới. Tuần tự năm cái xác lạnh ngắt được phát hiện - đứa bé gái bán thuốc lào mép sông, ông lão thợ mộc đầu làng, tiểu thư nhà họ Lý... Mỗi tử thi đều méo mó dị dạng: người thì hộp sọ vỡ toang như quả dưa chín nẫu, kẻ bị xuyên thủng ngực bằng lỗ tròn hoàn hảo đến rợn người.
Dân tình Thái Bình Trấn Kỳ Đàm truyền tai nhau chuyện quỷ sứ báo oán. Đêm đêm, tiếng khóc tỉ tê vọng từ bến nước cũ khiến chó má trong xóm cũng cụp đuôi rên ư ử. Người ta đổ xô mua bùa hộ mạng của đạo sĩ họ Trương, nhưng đến chính tay phù thủy này cũng bỗng dưng treo cổ trên cây đa cổ thụ sáng mùng ba Tết, lưỡi thè dài tới ngực.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, gánh xiếc rong "Hồng Trần Lạc" cập bến. Tiếng chuông lục lạc trên tay Tiểu Thần Bà - cô gái mù mắt sáng như sao băng - vang lên lách cách giữa phiên chợ chiều. Người cùng đến là Tần Mục, gã thám tử ngoại cảm tính tình lãnh đạm như băng, vết sẹo dài từ thái dương xuống gò má phải cứ giật giật mỗi khi tiếp cận hiện trường. Họ lần mò từng ngõ ngách bẩn thỉu của Thái Bình Trấn Kỳ Đàm: xưởng dệt đã bỏ hoang hơn chục năm nơi máu khô loang thành hình hoa văn quỷ dị, căn hầm chứa muối dưới lò gốm phát ra mùi xác thối dù không tìm thấy tử thi...
Mảnh vải lụa màu vàng cháy tìm thấy dưới móng tay nạn nhân thứ tư dẫn họ tới truyền thuyết Kim Yến Tử - con chim vàng báo điềm dữ trong dân gian. Nhưng cú lột xác ngoạn mục nhất lại đến từ quyển gia phả mốc meo trong từ đường họ Lưu: hóa ra vài năm trước, năm cô gái đồng trinh đã biến mất không lời từ giã. Người duy nhất sống sót là cô hàng xóm ậm ừ điên dại, suốt ngày vẽ hình chim vàng rỉ máu lên vách đất.
Đêm phá án, trăng xanh lè vắt ngang mái đình làng. Tiểu Thần Bà run run hứng từng giọt mưa ngâu rơi trên lòng bàn tay, trong khi Tần Mục giật mình nhận ra tiếng đàn tỳ bà vọng từ miếu thờ địa chủ cũ chính là giai điệu tang ca chôn sống các nạn nhân ngày trước. Khi lớp băng giá năm năm bị phá vỡ, hung thủ hiện nguyên hình trong ánh đuốc chập chờn: bàn tay đầy vết sẹo bỏng kia từng là nghệ nhân đàn hát được cả trấn ngưỡng mộ, giờ nhuốm máu để bảo vệ bí mật về những linh hồn oan khuất dưới hồ Thái Âm...
Lửa công đạo sáng rực giữa pháp trường, thiêu rụi những tờ bùa chú vẽ bằng máu trong bản án chồng chất. Dân làng Thái Bình Trấn Kỳ Đàm thở phào trút bỏ gánh nặng, nhưng Tiểu Thần Bà thì lặng người trên bến nước cũ. Ngón tay cô lướt trên mặt sông đen ngòm, nơi bóng Kim Yến Tử vẫn thoáng ẩn hiện trong làn khói lam chiều - một lời nhắc rằng dòng đời vốn dĩ vô thường, tội ác và công lý luôn quấn quýt như đôi rắn hổ mang trong tích xưa Ngọc Hoàng phán xử...