"Tiệc Quái thú dưới ánh trăng" — cái tên Taku đặt cho đám cưới, thoạt nghe như một lời tiên tri. Ngôi biệt thự cũ bên hồ họ chọn chẳng khác nào sân khấu của định mệnh. Dưới ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh, những bóng cây đổ dài như xương khô vươn về phía mặt nước đen ngòm. Trong bữa tiệc nhỏ ấm cúng, mùi rượu vang đỏ loang trên khăn trắng tinh, tiếng cười nói lấp đầy khoảng trống giữa những người bạn nghệ sĩ lập dị. Hide bấm nhẹ vào tay Taku khi đoàn khách bắt đầu đứng dậy nâng ly chúc phúc. Anh muốn ghi lại khoảnh khắc này — thứ ánh sáng trăng lam lạt vờn trên khuôn mặt người đàn ông sắp trở thành chồng mình, như một kiệt tác nhiếp ảnh về sự bình yên.
Thì Hisashi xuất hiện.
Cánh cửa gỗ sồi rên rỉ mở toang, gió đêm ùa vào quật tung làn khói trầm. Hisashi đứng đó, bộ vest đen bó sát bắp thịt cuồn cuộn, cổ áo nới rộng để lộ dấu răng cắn cũ — vết thương năm xưa Hide vô tình để lại trong một buổi chụp hình điên loạn. Gã bước vào như con báo đói xé toạc màn sương yên ả, nở nụ cười cong vắt đầy khiêu khích khi thấy Hide giật mình buông rơi ly rượu. "50 bức ảnh nude anh chụp tôi còn giá trị hơn lời thề của anh hôm nay đấy, Hide."
Taku không ngốc. Anh nhận ra ngay thứ tia lửa chết chóc giữa hai người — cái cách Hide cắn môi đến bật máu, cái cách Hisashi tước đoạt không khí bằng mỗi bước chân gót đinh. Anh nắm chặt tay vợ sắp cưới, nhưng bàn tay Hide lạnh ngắt và ẩm ướt như xác chết đuối nước. Đột nhiên, tiếng hú vọng từ rừng thông vọng lại, gầm gừ, thở dốc, như đàn thú dữ đang cựa quậy dưới bóng tối…
Buổi tiệc hóa điên loạn.
Hisashi nhảy tưng trên bàn tiệc, đổ nguyên chai bourbon xuống ngực áo trắng của Hide. "Cưới nhau ư? Anh quên mùi máu tanh nồng khi tôi đè anh xuống sàn xưởng rồi sao?" Taku gầm lên, nhưng bị một người bạn — hóa ra là tình cũ của Hisashi — kéo lại và thì thào: "Đây là bữa tiệc những con quái vật cũ mà, để chúng tự cắn xé nhau đi." Khói thuốc mù mịt, ly cốc vỡ tan, và Hide thấy mình lao về phía Hisashi. Anh giật phăng cà vạt, bóp cổ gã, nhưng hai bàn tay lại mơn trớt xuống đường rãnh cơ bụng quen thuộc.
Trăng lên cao hơn, bạc như dao găm.
Trong nhà vệ sinh đổ nát, Hide hít đầy mùi nicotine và nước hoa gỗ đắng của Hisashi. "Anh sẽ chẳng bao giờ thuộc về cái người tầm thường ấy," gã cười khẽ liếm vết rượu trên cổ anh. Nhưng qua khe cửa hé, Hide thấy Taku đang đứng tựa hiên, nước mắt lặng lẽ trộn cùng giọt sương đêm — khoảnh khắc đau đớn và đẹp đến nghẹt thở khiến anh buông tay.
Bình minh không bao giờ đến với những kẻ thức trắng đêm trong tiệc quái thú.
Hisashi biến mất như cách gã xuất hiện — để lại chiếc nhẫn cưới nằm chỏng chơ trên bàn tiệc ngổn ngang. Hide ôm Taku, nhưng lưng anh vẫn mang dáng dấp bàn tay Hisashi đã in hằn. "Anh hứa sẽ trung thành," Hide thì thào, trong khi đàn quạ đen kêu quạ quạ trên mái nhà. Có điều, lời thề dưới ánh trăng lưỡi liềm — thứ ánh sáng vốn dối trả — thì đáng tin cậy đến mức nào?