Trong thành phố nơi những cơn mưa nhiệt đới dai dẳng dường như rửa trôi mọi thứ, chỉ có những vết bẩn trong tâm hồn là không thể xóa nhòa, một chuyên gia pháp y với đôi bàn tay chai sạn vì hóa chất và một thám tử mang trong mình nỗi ám ảnh về một vụ án chưa phá nổi đã tìm thấy nhau. Họ không phải là cặp bài trùng hoàn hảo theo nghĩa thông thường. Chuyên gia pháp y, Lê Minh, nhìn thế giới qua lăng kính của những dấu vết tế vi nhất – một sợi tóc, một vết xước dưới móng tay, một mùi hương lạc lõng trong không khí. Còn thám tử Vũ, anh đuổi theo bóng ma của quá khứ, nơi một vụ thảm sát gia đình mười năm trước vẫn còn đỏ lửa trong ký ức.
Cuộc hành trình của họ bắt đầu từ một xác chết không đầu, được phát hiện trong một căn phòng khóa trái, không một dấu hiệu đột nhập. Nạn nhân là một doanh nhân có tiếng, cuộc sống bề ngoài hoàn hảo như một tấm gương. Nhưng dưới ánh sáng đèn cực tím trong phòng thí nghiệm, Lê Minh tìm thấy thứ ánh lên như một lời nguyền: một hình xăm cổ xưa, mờ nhạt nhưng không thể nhầm lẫn, nằm sâu dưới lớp da thịt – Tội Án Hằn Tích. Nó không phải của nạn nhân, mà dường như đã được cấy vào cơ thể anh ta từ trước.
Vũ, với trực giác nhạy bén, lập tức liên tưởng đến vụ án mười năm trước. Khi ấy, một kẻ sát nhân hàng loạt đã để lại những hình xăm kỳ quái trên thi thể các nạn nhân, như một chữ ký man rợ. Vụ án bỗng chốc lạnh ngắt khi kẻ giết người tự sát trong tù, để lại bức thư tuyệt mệnh đầy ẩn ý về "sự thanh lọc". Cả thành phố thở phào, tin rằng cơn ác mộng đã qua. Nhưng giờ đây, Tội Án Hằn Tích lại xuất hiện, và kẻ giết người mới dường như biết rõ từng bước đi của họ.
Cuộc điều tra dần trở thành một cuộc rượt đuổi trong màn sương dày đặc. Mỗi hiện trường mới lại là một bức tranh tàn bạo, được sắp đặt công phu như một tác phẩm nghệ thuật đen tối. Nạn nhân đều là những người từng có liên quan, dù gián tiếp, đến vụ án mười năm trước – một nhân chứng, một điều tra viên cũ, một phóng viên từng viết bài về vụ việc. Và tất cả đều mang trên mình, hoặc bên trong cơ thể, những hình xăm kỳ lạ, ngày càng phức tạp, như một bản đồ chỉ dẫn hoặc một lời thách thức.
Điều kinh hoàng hơn cả là khả năng xóa sạch dấu vết của hung thủ. Không chỉ là lau chùi, hắn dường như có thể kiểm soát hiện trường, khiến cho những bằng chứng vật chất biến mất một cách khó hiểu, như thể chúng chưa từng tồn tại. Camera hỏng, dấu vân tay tan biến trong mưa, chất độc trong cơ thể nạn nhân biến thành một hợp chất mới lạ, không thể định danh. Hắn là một bóng ma, một nghệ sĩ của sự vô hình, và Tội Án Hằn Tích chính là chữ ký duy nhất hắn chịu để lại.
Lê Minh và Vũ dần nhận ra họ không chỉ truy lùng một kẻ giết người, mà đang đào sâu vào một vũng lầy của quá khứ, nơi những bí mật được chôn vùi với hy vọng sẽ mãi mãi ngủ yên. Mỗi khi họ tiến gần hơn đến sự thật, một mắt xích mới lại bị bẻ gãy, một nhân chứng mới lại biến mất. Sự tin tưởng trở nên xa xỉ. Liệu người đồng nghiệp đang cùng họ phá án có phải là một phần của "bản đồ hằn tích" kia? Liệu Tội Án Hằn Tích có phải là lời thú tội của một kẻ đã chết, hay là lời tuyên ngôn của một thế lực đen tối hơn, đang thức tỉnh?
Trong cơn mưa chiều cuối thu, khi Lê Minh đang soi một mảnh da nhỏ dưới kính hiển vi, anh thấy không phải một hình xăm, mà là một dòng chữ siêu nhỏ, được khắc bằng một loại hóa chất ăn mòn đặc biệt: "Sự thật không nằm ở hiện trường, mà nằm ở người tìm thấy nó." Vũ, từ phía sau, nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa như những dấu chấm lấm tấm trên tấm kính mờ. Họ biết rằng, cuộc chơi đã bắt đầu, và kẻ thù của họ không chỉ là một con người, mà là một tội ác đã hằn sâu vào lịch sử thành phố, và giờ đây, đang đòi lại món nợ máu bằng một thứ ngôn ngữ chỉ có kẻ đi săn và con mồi mới hiểu.