Mùa thu năm 220 TCN, khói lửa chiến tranh vừa tắt, Tần Thủy Hoàng lần đầu nếm trải vị ngọt của quyền lực tối thượng. Thế nhưng trong căn phòng tối bậc nhất cung A Phòng, Ngài đập nát bình ngọc trên tay khi nhận tin báo: "Lục Thúy Sơn xuất hiện tiếng sấm không sét!". Chỉ mình hắn hiểu – thứ vũ khí gầm thét ấy không thuộc về thời đại này. Nó thuộc về Hồng Tứ Long, kẻ hai mươi năm trước đã dạy hắn cách dùng thuốc súng rồi biến mất như khói tỏa, để lại duy nhất một lời nguyền: "Trò giết người bằng kiến thức của thầy, đời đời không thoát!"
Trở lại quá khứ, khi Doanh Chính còn là hoàng tử bị giam lỏng ở Triệu quốc, Hồng Tứ Long xuất hiện như vị cứu tinh. Gã đàn ông lạ mặt mặc quần áo "không giống ai" đã dạy chàng thiếu niên tính toán bằng thứ chữ số tinh gọn, giải thích quỹ đạo mặt trăng bằng ống nhòm kim loại lạnh buốt. Nhưng bài học cuối cùng mãi ám ảnh Doanh Chính: "Bạo lực tri thức còn đáng sợ hơn gươm đao!". Đêm Hồng Tứ Long trốn khỏi Hàm Dương, chàng trai trẻ đốt hết những cuộn giấy trắng mỏng tang gã để lại, trong lòng chất chứa bất an – thầy đã giấu hắn quá nhiều bí mật.
Hai mươi năm ẩn dật tại thôn Đàm Khê, Hồng Tứ Long dựng lều bằng thứ vải chống thấm không ai có, uống nước từ chai nhựa trong veo, đêm đêm nhìn lên trời qua ống kính dài ngoẵng mà thở dài. "Không can thiệp vào lịch sử ư?" – hắn cười gằn khi thấy tin thôn dân kể về Tần Vương đốt sách – chính hắn đã trao cho Doanh Chính khái niệm "kiến thức phải độc quyền". Cứ ngỡ né tránh đế chế là xong, cho tới cái đêm năm tên đột nhập nắm dao găm thép không gỉ, đầu đội mũ tai bèo phát sáng xanh lè. "Thiết kế năm 2345!" – máu trong người Hồng Tứ Long đông cứng khi thấy vũ khí của tương lai.
Trận phục kích tại Ngũ Trượng Nguyên lột trần mọi ngụy trang. Bọn người mặt nạ phun thứ khói cháy da thịt chỉ có trong chiến tranh sinh học, đạn xuyên giáp bắn hạ cả tượng đá. Tần Hoàng đế suýt gục trước vết thương bụng sâu hoắm – loại đạn dumdum chưa xuất hiện ở thế kỷ XX! Khi Hồng Tứ Long xé vạt áo băng bó cho cựu đồ đệ, hắn nhận ra vật lạ cấy dưới vai Doanh Chính – chip định vị công nghệ nano. "Thầy tưởng trò không dám điểm chỉ lên trời?" – gương mặt đế vương méo mó trong đau đớn: "Từ ngày thầy bỏ trốn, mỗi giọt nước uống của ta đều có máy siêu nhỏ theo dõi!"
Giữa đống đổ nát còn vương khói súng, hai kẻ thù - thầy cũ & hoàng đế - vật lộn với sự thật: Nhóm ám sát chính là hậu nhân tương lai của Tần Thủy Hoàng. "Chúng nó đến để ngăn ta tìm thuốc trường sinh" – Doanh Chính khạc máu cười điên dại – "Hay sợ ta biết nguyên tố phóng xạ thầy chôn dưới núi Thái Hàng?" Bầu không khí ngột ngạt bỗng vỡ tan bởi tiếng Hồng Tứ Long lạnh băng: "Trò đúng là đệ tử xuất sắc... của tham vọng. Nhưng thầy hối hận nhất là đã dạy trò câu 'Trở lại quá khứ để thay đổi tương lai'!"
Cột khói đen từ cung điện cháy in bóng hai người đứng đối đầu. Dĩ vãng ùa về như thác lũ: Tuổi trẻ Doanh Chính từng hỏi "Sao thầy không dùng kiến thức thống trị thiên hạ?", câu trả lời năm xưa giờ thành lời sám hối: "Bởi quyền năng thật sự là biết điều gì không nên thay đổi." Hồng Tứ Long nhìn xuống khẩu súng lục dính máu đã nạp đạn – hắn có cơ hội sửa sai tất cả. Nhưng sự lựa chọn ấy, hóa ra đã định đoạt từ hai mươi mùa xuân trước...