Hòn đảo hiện ra như một khối thịt thâm tím giữa biển khơi, nơi những con sóng không chỉ vỗ vào ghềnh đá mà còn thấm sâu vào từng thớ đất, từng hơi thở của cây cối. Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều – cụm từ ấy vang lên trong đầu Giang Nguyệt không phải như một hình ảnh thơ, mà như một định lý vật lý khắc nghiệt. Cô đến đây để nghiên cứu hệ sinh thái biển đảo đặc thù, một công trình khoa học nghiêm túc. Nhưng từ khi đặt chân lên bờ cát đen, mọi thứ dường như bị thuỷ triều nuốt chửng: la bàn quay cuồng, bản đồ trở nên vô nghĩa, và cảm giác bị theo dõi bởi hàng ngàn con mắt sau những tán rừng nguyên sinh.
Lục Chí Vũ là bóng ma của hòn đảo, một người đàn ông mang dáng dấp của thú hoang và ánh mắt của một kẻ đã sống quá lâu. Bộ tộc sói của anh không phải là loài sói bình thường – chúng di chuyển trong sương mù với sự uyển chuyển của bóng tối, tiếng hú của chúng không chỉ là âm thanh mà là những lời thì thầm cổ xưa. Giang Nguyệt, với lý trí của một nhà nghiên cứu, ban đầu cho rằng đó là ảo giác do thiếu oxy hay áp lực tâm lý. Nhưng khi cô chạm vào vết sẹo hình sóng trên cánh tay rắn chắc của Lục Chí Vũ, một dòng ký ức không phải của mình ập đến: hình ảnh một cô gái trong trang phục da thú, đứng trên mũi thuyền độc mộc, đôi mắt hoảng loạn nhìn con sóng khổng lồ ập đến.
Những cuộc phiêu lưu trên đảo – từ việc giải cứu một chú sói con mắc bẫy đến việc cùng Lục Chí Vũ chạy trốn một trận cuồng phong bất ngờ – dần xé bỏ lớp vỏ khoa học cứng nhắc của Giang Nguyệt. Cô nhận ra, Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều không chỉ là hiện tượng tự nhiên, mà là một lời nguyền, một định mệnh. Lục Chí Vũ mang trong mình dòng máu lai: một nửa là hậu duệ của bộ tộc sói cổ xưa, một nửa là người từ một nền văn minh đã chìm sâu dưới đáy biển từ thời đại đồ đá. Kiếp trước của họ đã từng yêu nhau, nhưng tình yêu ấy đã thất bại trước cơn thịnh nộ của thuỷ triều, khi cô gái ấy chọn ở lại với bộ tộc của mình, còn chàng trai kia bị đại dương cuốn đi.
Bây giờ, khi đứng trước ngọn đèn dầu leo lét trong hang động của bộ tộc, Giang Nguyệt nhìn thấy hình xăm trên lưng Lục Chí Vũ – chính là hình ảnh cô gái trong ký ức. "Cô ấy là em gái của ta," Lục Chí Vũ nói, giọng khàn đặc như tiếng sóng nghiến đá. "Nhưng trong kiếp này, anh không còn là anh trai của em nữa." Anh đang nói về cô, về Giang Nguyệt, người đã tái sinh với một thân phận khác, nhưng vẫn mang trong huyết quản dòng máu của người con gái ấy.
Mối đe dọa không đến từ bên ngoài, mà từ chính trong máu thịt họ. Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều là sợi dây vô hình, là lời nguyền khiến họ không thể ở bên nhau nếu không phá vỡ được vòng xoáy của quá khứ. Khi cơn bão lớn nhất trong lịch sử đảo ập đến, Giang Nguyệt phải lựa chọn: tiếp tục là nhà nghiên cứu lạnh lùng, ghi chép lại sự diệt vong của một bộ tộc huyền thoại, hay lao mình vào cơn sóng dữ, dùng chính tình yêu mới chớm nở để hoá giải mối thù từ ngàn năm trước. Còn Lục Chí Vũ, anh phải đối mặt với bản năng sói muốn kéo cô gái mới về bên mình, và trách nhiệm với bộ tộc đang dần bị thuỷ triều xóa sổ.
Trong khoảnh khắc nước biển dâng cao, che khuất cả mặt trăng, họ hiểu rằng: Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều không phải là sự trừng phạt, mà là bài kiểm tra cuối cùng. Để được ở bên nhau, họ phải cùng nhau chìm xuống đáy sâu, nơi những bí mật bị chôn vùi, và kéo lên một sự thật có thể khiến cả hai tan biến như bọt nước... hoặc trở thành huyền thoại mới của chính hòn đảo này.