Trong những ngày cuối cùng của năm 1944, giữa lúc Thái Bình Dương rung chuyển bởi cuộc đối đầu khốc liệt giữa quân Đồng minh và Phát xít Nhật, thảm kịch xảy ra trên vùng trời hòn đảo Trường Hà Lạc Nhật. Một oanh tạc cơ B-25 mang theo bản kế hoạch "Chim Ưng" – tài liệu định hình toàn bộ chiến dịch giải phóng Đông Nam Á – bốc cháy ngùn ngụt sau loạt đạn phòng không chính xác đến rợn người. Chỉ duy nhất một sĩ quan tình báo may mắn thoát khỏi đống đổ nát, gượng lê chiếc chân gãy giữa rừng dừa xiên ngang vệt máu.
Trên đảo Trường Hà Lạc Nhật – mảnh đất bé nhỏ nhưng chiến lược từng khiến cả Tokyo và Washington mất ăn mất ngủ – tiếng lính Nhật lục soát vang lên xé toạc màn đêm. Viên sĩ quan Mỹ tên Paulsen, môi cắn bật máu, vật lộn giấu chiếc vali da dưới lớp bùn đầy đỉa. Anh biết rõ: nếu mặt trời mọc lên mà tài liệu chưa được hủy hoặc chuyển đi, toàn bộ mạng lưới gián điệp châu Á sẽ tan thành tro bụi, hàng ngàn lính thủy đánh bộ đang hướng về Philippines thành mồi cho hạm đội Yamato.
Tận Sài Gòn, căn phòng bí mật của OSS ngột ngạt khói thuốc. Chuông điện thoại đổ dồn như trống trận. "48 tiếng – thưa đại tá, chúng tôi chỉ còn từng đó thời gian trước khi mật thư bị giải mã". Viên sĩ quan da ngăm đen vốc nước lã rửa mặt, mắt đăm đăm nhìn tấm bản đồ Trường Hà Lạc Nhật in hằn vết máu khô. Ông lẩm bẩm tên hai gã tay chân thân tín nhất – kẻ từng sống sót sau trận Điện Biên Phủ năm nào, đứa còn lại là con lai Pháp-Việt nói tiếng Nhật như gió. Họ phải đột nhập bằng xuồng cao su xuyên qua rặng đá ngầm hình răng cá mập, nơi duy nhất lính canh Nhật lơi lỏng…
Giữa lúc đó, trong căn hầm dừa hôi tanh mùi ẩm mốc, Paulsen giật mình nghe tiếng động cơ nổ rú. Pháo sáng xé trời Trường Hà Lạc Nhật thành từng mảnh vàng khè. Anh thẫn thờ nhớ đến lời dặn nhồi sọ trước khi xuất kích: "Chết cũng phải đốt nó trước khi nhắm mắt". Ngón tay trỏ run run mở khóa an toàn chiếc vali, nhưng đôi mắt mờ đục lại nhìn về phía biển đông – nơi anh hy vọng một bóng tàu ngầm sẽ ngoi lên giữa sóng dữ.
Màn kịch tử thủ bắt đầu. Trong khi quân đồn trú Nhật dồn lực lùng sục khu đông nam đảo thì toán OSS đã chụp xuống từ máy bay không số, chôn vùi dưới đụn cát chỉ cách đống xác máy bay hai trăm thước. Khẩu Colt M1911 đẫm mồ hôi trong tay gã lính đánh thuê Pháp-Việt vẫn còn âm ỉ mùi thuốc súng, trong khi đồng đội lần mò theo vũng máu Paulsen để lại. Họ không ngờ rằng, ở tâm điểm Trường Hà Lạc Nhật trước mặt, sĩ quan tình báo Mỹ đang đối diện với lưỡi lê của một thiếu úy Nhật trẻ tuổi – kẻ mà ánh mắt sáng quắc phản chiếu quyết tâm của cả đế chế mặt trời…