Chiến trường im bặt như một bãi lầy đen kịt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những xác chết đang thối rữa. Từ trong đám tử thi ngập đầu, bước ra một bóng người đẫm máu và bụi bặm. Deathstalker – Tử Thần Kiếm Khách – từng là một bậc thầy kiếm đạo, giờ đây chỉ còn là một bộ xác sống dậy bởi sự điên loạn và nỗi đau. Trong tay anh, một món bùa xưa cũ, nhuốm máu tươi và bốc khói xanh lè, treo lơ lửng trên ngón tay run rẩy. Đó là thứ hắn vừa đoạt được từ lồng ngực đã rữa ra của một tử thi, nhưng thứ hắn cầm trên tay giờ là một lời nguyền sống – nó gào thét trong tâm trí anh, mỗi giây trôi qua đều là một cú đâm vào linh hồn.
Không chỉ có lời nguyền. Trên thân hình đã rách nát, những đường vẽ ma thuật hắc ám đang thấm sâu, như những sợi rễ đen ăn mòn xương thịt. Chúng không ngừng phát sáng, phun ra hơi độc và rít lên âm thanh quái dị, biến đổi cơ thể anh theo từng nhịp thở. Mỗi bước đi là một trận đau nhói, như có vô số mũi kim gai đâm vào từ trong ra ngoài. Thế nhưng cái chết lại không tới – lời nguyền giữ anh trôi dọc trên dòng sông máu, giữa sự sống và cái chết, để hành hạ.
Và họ đến. Từ bóng tối sau đống xác, từ trong làn sương mù mặn môi, từ chính dưới bóng anh – những sát thủ. Không phải người. Lông đen trên người họ dựng đứng như kim loại gỉ, mắt không có lòng đen, chỉ là hai đám lửa xanh lè nhảy múa. Tay họ vươn ra những vuốt sắt gai góc, móng vuốt trên bàn chân mài sát mặt đất, tạo nên âm thanh rít lên như lưỡi liềm bén. Chúng xông tới không tiếng động, như bóng ma, như cái bóng của cái chết vừa lóe lên.
Deathstalker giơ kiếm – một thanh kiếm cũ kỹ, mũi kiếm nhuốm đỏ bình thường cũng đã bắt đầu rỉ máu đen. Nhưng kiếm không phải vũ khí duy nhất. Trong cơn đau, trí nhớ anh vẫn còn rõ: mình đã từng là ai, và thứ gì đang kéo anh xuống vực. Mỗi nhát chém không chỉ là để giết chúng, mà còn là để chống lại tiếng gọi từ bên trong lời nguyền. Máu của sát thủ quái dị văng ra không đỏ, mà đen kịt như mực, bốc khói và thét lên khi rơi xuống.
Mỗi mũi kiếm chém đứt một cánh tay, mỗi cú vung cắt đứt một cái đầu, nhưng chúng không ngừng đến. Chúng đến từ khắp nơi, từ những thi thể vẫn còn co giật dưới chân, từ những cái bóng trên mặt trời lệch, từ những tiếng thì thầm của chính lời nguyền trong đầu. Deathstalker hiểu, họ không phải kẻ địch duy nhất. Thế lực tà ác đang trỗi dậy, thứ đã gieo bùa nguyền này, đang rình rập. Chúng dùng lời nguyền để làm anh yếu đi, dùng sát thủ để xé da xẻ thịt, và khi anh kiệt sức, chúng sẽ thu lấy món bùa – và linh hồn anh.
Giữa trận chiến không khoan nhượng, Deathstalker không còn là một người. Anh là một cơn bão kiếm, một tiếng gào thét chống lại định mệnh. Máu đen của lời nguyền và máu đen của sát thủ phun thẳng lên bầu trời xám. Kiếm chém, xương vỡ, tiếng thét không phải của người vang lên rồi tắt ngấm. Nhưng mỗi kẻ thù ngã xuống, lại thêm một đường đen thẫm trên người anh, thêm một âm thanh quái dị trong đầu.
Anh không biết mình đang chiến đấu để giải thoát, hay chỉ là để kéo dài nỗi đau. Chỉ biết rằng, nếu dừng lại, lời nguyền sẽ ăn mòn đến tận xương tủy. Nếu không chiến thắng, thế lực tà ác sẽ dùng xác anh như một công cụ. Thế nên, dù kiệt sức, dù cơ thể đã không còn của mình, Deathstalker – Tử Thần Kiếm Khách – vẫn vung kiếm. Bước chân anh để lại vết máu trên mặt đất chiến trường, tiến về phía bóng tối đang rực sáng của thứ ác ý đang chờ đón. Trận chiến chưa dừng, lời nguyền chưa phá, và cơn thịnh nộ của một kiếm khách bị nguyền rủa vẫn đang được tưới bằng chính sinh mạng của mình.