Vào những ngày đầu Trung Hoa Dân Quốc, khi khói lửa chiến tranh còn vương vấn khắp nơi, sông Ngũ Mệnh bỗng chìm trong bóng tối chết chóc. Hàng loạt xác người nổi lềnh bềnh, da thịt tím tái, mắt trợn ngược như bị thứ gì đó kéo xuống vực sâu. Dân làng Khâu Sinh hoảng loạn, van xin Đại sư Ba Diệp – vị thần sông lừng danh với bộ râu bạc phơ và đôi mắt sắc như dao – cùng đệ tử xinh đẹp Nguyệt Nhi mau mau đến trừ yêu. Em gái ông Khâu Sinh, cô bé mười sáu tuổi, đã nằm liệt giường, miệng lẩm bẩm những lời lạ lùng, da thịt héo hon như bị hút cạn sinh khí.
Đại sư Ba Diệp đáp lời, cưỡi thuyền lá lướt qua sương mù sông Ngũ Mệnh vào một đêm trăng khuyết. Nguyệt Nhi theo sau, tay cầm chuỗi châu vàng lấp lánh, miệng niệm chú không ngớt. Vừa đặt chân lên bờ, họ đã cảm nhận luồng khí lạnh buốt thấu xương, tiếng thì thầm vọng từ đáy sông như lời mời gọi chết chóc. Những vụ án dần lộ diện: ngư dân mất tích giữa đêm, thiếu nữ trẻ đẹp biến mất sau lễ hội sông, và trẻ con khóc thét trong giấc mơ thấy bóng đen vươn tay. Đại sư dùng bùa chú lần theo dấu vết, phát hiện mọi thứ đều quy về Yêu Quái Sông Ngũ Mệnh – con quái vật cổ xưa ẩn náu dưới lớp bùn đen, chuyên hút hồn người để nuôi dưỡng sức mạnh.
Nhưng sự thật còn kinh hoàng hơn. Hóa ra Tiền Kim Minh, gã quý tộc giàu có nhất vùng với dinh thự đồ sộ ven sông, chính là kẻ chủ mưu. Hắn từng lén lút hiến tế dân nghèo cho Yêu Quái Sông Ngũ Mệnh để đổi lấy vàng bạc và quyền lực. Những cái chết bi thảm không phải ngẫu nhiên, mà là mạng lưới tham lam che đậy dưới lớp vỏ mê tín. Đêm quyết chiến, Đại sư Ba Diệp đối mặt quái vật giữa dòng nước cuồn cuộn, Nguyệt Nhi dùng thân mình làm mồi nhử, và Tiền Kim Minh lộ nguyên hình trong tiếng cười man rợ. Bóng tối con người, hóa ra mới là thứ đáng sợ nhất, sâu thẳm hơn cả yêu ma ngàn năm. Sông Ngũ Mệnh từ đó yên bình, nhưng nỗi ám ảnh vẫn lảng vảng trong lòng dân làng.