Mỗi lần thấy bóng dáng Tani lặng lẽ ngồi góc lớp, lòng Suzuki lại dấy lên một cơn lốc cảm xúc. "Tại sao mình lại để ý một người như thế nhỉ?" - câu hỏi ấy khiến đôi tay đang hí hoáy viết thư tỏ tình run lên bần bật. Nụ cười rực rỡ thường trực trên môi cô gái hướng ngoại bỗng tan biến mỗi lần đối diện cậu bạn ngại ngùng - kẻ chỉ chuyên tâm vào sách vở, thậm chí chẳng biết đội bóng chày nhà trường đang thi đấu ở sân nào.
"Cậu Và Tớ Là Hai Thái Cực Đối Lập", chính sự khác biệt ấy lại hút Suzuki như nam châm. Trong khi cô nàng lớp phó văn nghệ tự tin tỏa sáng trên sân khấu, thì đôi mắt đen láy của Tani chưa bao giờ dừng lại quá một giây ở bất kỳ ai. Buổi tan học hôm ấy, Suzuki mất năm phút lận lưng lép nhép đôi giày thể dục, chỉ để chờ khoảnh khắc không ai trong phòng thay đồ. Lần đầu tiên mạnh mẽ túm lấy ống tay áo cậu con trai, trái tim cô gái như muốn đập thủng lồng ngực khi nghe chính mình lí nhí: "Mai... mai mình đi uống trà sữa chung nhé?"
Gương mặt phúc hậu của Tani thoáng chút ngơ ngác. Năm ngón tay Suzuki ướt đẫm mồ hôi, hàm răng đang cắn môi đến mức phát bạc. Ở đầu bên kia, chàng trai lặng người nhìn cô gái đỏ mặt tía tai, rồi chậm rãi cuốn khăn quàng cổ ra khỏi tủ đồ - hành động thong thả đến mức khiến Suzuki tưởng tim mình ngừng đập. "À, ờ..." - giọng trầm đục của Tani vang lên, đôi bàn tay gân guốc đặt cuốn sách điện tử vào cặp - "Nhưng tớ không uống đường được..."