Hai người yêu nhau đã lao vào cuộc sống chung với một sự nóng vội khó giấu. Chỉ vài tuần sau buổi hẹn đầu tiên, cánh cửa căn hộ Hiro đã đón Makio cùng những thùng đồ xốc xếch, áo quần lẫn lộn giữa hai người. Không ai nhắc về Mitsuru - người con gái từng chia giường với Hiro năm nào. Tấm ảnh cô để quên trên kệ bếp bỗng một ngày biến thành đống tro đen dưới gầm bàn. Makio thản nhiên châm lửa đốt tự khi nào, đôi tay lạnh ngắt như kẻ mộng du, không một câu hỏi thừa về quá khứ chàng. Có lẽ, chính hắn cũng không hiểu vì sao mình làm thế.
Rồi những cơn quên kỳ quái ập đến. Makio đột ngột ngừng giữa câu nói, đôi mắt mở to như thể vừa thoát khỏi làn khói vô hình. Hai người yêu nhau vẫn ôm nhau ngủ mỗi đêm, nhưng Hiro bắt đầu giật mình khi phát hiện Makio lúc nửa đêm ngồi thừ người dưới sàn nhà, mái tóc đen rủ che gương mặt, từng ngón tay gầy guộc gõ nhịp "lạch cạch" lên gỗ - y hệt thói quen của Mitsuru năm xưa. Điều kinh khiếp nhất? Khuôn mặt Makio trong ánh trăng mờ đó bỗng nhập nhòe thành nét thanh tú, kiêu kỳ mà Hiro từng hôn lên biết bao lần giữa cuộc tình cũ.
"Tại sao cậu lại bỏ tôi?" - Makio tuôn ra câu hỏi trong một chiều mưa tầm tã, giọng chùng xuống nửa tỉnh nửa mê. Hiro suýt ngã quỵ giữa phòng khách ngột ngạt, bao manh mối tìm kiếm Mitsuru suốt tháng trời bỗng vỡ vụn trong đầu. Gã chưa kịp há miệng thì bạn tình đã đổ gục xuống sàn lạnh, người co quắp như chiếc lá héo giữa mùa đông. Thế là hai người yêu nhau, tay trong tay lạnh ngắt, thề sẽ đào sâu vào vũng lầy quá khứ.
Hôm Makio nhìn thấy bóng dáng hệt Mitsuru phía sau kính tiệm cà phê, cả khu chợ bỗng náo loạn. Hắn hò hét đuổi theo người đàn ông áo trắng phất phơ như ma đói, giày xéo lên hoa quả rơi đầy chợ, mắt đỏ ngầu như máu. Chỉ khi Kazuki - kẻ trừ tà mặt sẹo dài - chặn ngực Makio lại, mọi thứ mới rõ mồn một. "Cô ta đã níu cổ hắn từ cõi âm!" - gã thầy pháp thì thào, mùi mồ hôi lẫn khói thuốc phả vào mặt Makio - "Một linh hồn ghen tuông đến mức tự biến mình thành lời nguyền".
Hít một hơi sâu, Makio siết chặt cổ tay Hiro đang run lẩy bẩy, giọng thều thào đầy máu: "Giết nó đi… giết con quỷ đang xé nát chúng ta…". Trong khoảnh khắc ấy, liệu người ta có dám tin rằng chính thứ tình yêu kịch liệt như thiêu như đốt này - mù quáng, cuồng dại, nắm chặt tay nhau lao xuống hố địa ngục - mới là gốc rễ của mọi lời nguyền? Hai người yêu nhau, phải chăng chết vì nhau còn hơn sống thiếu hơi thở đối phương?