Hai kẻ bị ruồng bỏ trong xã hội – một người đang trên bờ vực tan vỡ với cơn bệnh hắt hơi nào cũng có thể là hồi chuông tỉnh mộng, kẻ còn lại mang theo một dấu ấn đen đủi từ số phận đi sau như bóng tối – họ tìm thấy nhau trong một tình yêu tuyệt vọng, giống như hai sinh vật tàn tạ vùng vẫy để giữ lấy ngọn lửa cuối cùng. Mỗi phút giây trôi qua không chỉ mang theo hơi thở đang cạn dần của người ấy, mà còn là sự thù địch ngầm từ một thế giới đã quay lưng, xem họ như những lỗi thời đáng bị xóa sổ. Họ chạy đua không chỉ với cái chết đang rình rập trực tiếp, mà còn với sự phán xét lạnh lùng, với những bàn tay đẩy lùi và ánh mắt khinh bỉ từ nơi xôm tới. Tình yêu ấy không phải sự ngọt ngào mà là một cuộc chiến tàn khốc: một sự phản bội tất yếu ("Lost To You") đối với mọi lẽ thường, đối với sự tự trọng, đối với bất kỳ hy vọng nào về tương lai. Đó là hai vết thương đâm vào nhau, chỉ biết đau đớn và sống sót qua chính nỗi đau ấy. "Lost To You" không phải là sự mất mát, mà là sự đầu hàng ý thức trước một định mệnh bi thảm – họ thà tan vào nhau, biến mất trong lửa của sự hiện tại đau đớn, hơn là đối mặt với những ngày tháng chờ chết cô độc và sự phán quyết trống rỗng từ thế giới ngoài kia. Mỗi cái chạm tay mỗi lần nắm chặt là một lời thề chiến đấu giành lấy khoảnh khắc cuối cùng, bằng mọi giá, bởi trước khi họ "Lost To You" hoàn toàn – tức là hoàn toàn mất đi nhau – họ phải yêu nhau đến cùng tận cùng hơi sức. Họ tự tạo ra một thế giới riêng nhỏ bé, run rẩy, nơi sự hiện diện của người kia là thứ duy nhất còn có ý nghĩa, là liều thuốc độc và cũng là sự cứu rỗi cuối cùng. Cuộc đua này không có đích đến, chỉ có sự tuyệt vọng gắn kết hai tâm hồn lạc lõng giữa đại dương thờ ơ của sự thờ ơ và sự chờ đợi.