"Nhà Ba Tôi Một Phòng" – cái tên nói lên tất cả. Những bức tường loang lổ nước mưa, bộ bàn ghế cũ kỹ lê thê giữa phòng, chiếc quạt trần kẽo kẹt xoay vòng trong không gian chưa đầy 15m²… Tất cả làm nên một vũ trụ thu nhỏ của hai cha con giữa lòng khu chung cư cũ nhếch nhác. Bộ phim không chỉ phơi bày sự chật vật vật chất mà còn khoét sâu vào những nứt rạn tình thân.
Người cha – một thợ sửa đồng hồ khó tính – coi căn phòng như pháo đài nguyên tắc của mình. Chiếc radio phát nhạc Trịnh nho nhỏ lúc sáng sớm, mùi thuốc lá rẻ tiền xộc vào chăn gối, thói quen chất đồ đạc ngổn ngang như bãi chiến trường… Những điều ấy khiến cô con gái tuổi 20 – với chiếc tai nghe bluetooth dán chặt lỗ tai, máy tính bảng đầy ắp dự án freelance – chỉ muốn bùng nổ. Cô chạm trán với cha bằng thứ ngôn ngữ mà ông gọi là "mạng xã hội lếu láo", bằng cách để tóc xanh lè hay mặc quần rách gối – những thứ đi ngược lại ký ức về người vợ đã khuất.
Cái phòng duy nhất trở thành chiến hào. Buổi sáng họ tránh gặp mặt nhau bằng cách xoay lưng thay đồ. Bữa cơm chiều nhịn thở ăn cho nhanh để chẳng phải nói chuyện. Nhưng cũng chính từ bốn bức tường mòn mỏi ấy, sự thấu cảm bắt đầu nẩy mầm. Những đêm trở gió, tiếng ho gằn của người cha khiến cô gái trẻ trở mình thao thức. Lần vô tình thấy ông cặm cụi đổ mồ hôi vá lại chiếc balo hàng hiệu mà cô tiêu nửa tháng lương – mắt ông nhức mỏi vì ánh đèn hột vịt. Lúc đó, khoảng cách thế hệ đột nhiên rung rinh như tấm màn mỏng.
Nhà Ba Tôi Một Phòng chẳng cần cao trào kịch tính. Nó gợi nhớ câu chuyện của hàng triệu gia đình Việt: Tình thương đôi khi bị che khuất bởi sự cứng nhắc và bốc đồng. Nhưng chỉ cần một lần chịu ngồi xuống, chịu lắng nghe tiếng quạt kêu trên trần nhà, tiếng thở dài nén lại của người thân – thì lòng vị tha lại rực sáng, dẫu trong căn phòng nhỏ hẹp đến nghẹt thở.