Nhật Ký Khủng Long (Phần 7) - Cuộn Trôi Theo Dấu Xưa…
Phần 7 vừa đập vào mặt tụi mình như một cú twist chẳng thể ngờ được! Tưởng sẽ êm đềm sau trận bão quét qua thị trấn, ai dè đêm ấy, đất dọc khu rừng già sụt lún, phơi bày ra một cái hang sâu hoắm, miệng hang nham nhở như vừa bị gì đó cào xé. Mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc, mà lạ thay, xen lẫn trong đó là thứ mùi tanh tưởng chừng đã quên - mùi trứng khủng long!
Không phải Velociraptor, cũng chẳng phải T-Rex, lũ Oviraptor lần này… khác hẳn. Chúng dựng đứng lông cổ, mắt đỏ ngầu, gầm gừ như điên dại mà lao vào tấn công tụi mình ngay cả khi không bị khiêu khích. Cái dáng vẻ đó không giống lũ ăn trộm nhút nhát ngày trước, mà như thể… chúng đang bảo vệ thứ gì? Hay có gì đó đã biến đổi chúng? Tối hôm trước, bác sĩ thú y thị trấn còn lẩm bẩm về chuyện mấy con thú nuôi bỗng trở nên hung dữ khác thường. Liệu có liên quan?
Giữa lúc hỗn loạn, Tommy vấp phải thứ gì đó lòi ra nửa thân dưới lớp bùn. Một chiếc hộp kim loại hoen gỉ, khắc họa hình con Pterosaur vỗ cánh - biểu tượng của nhóm khảo cổ ông Hargrove từng dẫn đầu. Tim mình đập thình thịch khi nhận ra chiếc hộp y chang mô tả trong bản tin vụ mất tích năm ngoái! Phải chăng ông ấy đã đến đây trước khi biến mất không một dấu vết? Hay cái hộp này chính là thứ dẫn dụ lũ Oviraptor?
Cứ ngỡ mọi thứ rối như tơ vò, nhưng đoạn morse code mờ nhạt trên nắp hộp lại hé lộ tọa độ dẫn đến “Rặng Đá Mắt Rồng” - nơi dân làng đồn đại về những tiếng gầm vọng lên từ lòng đất mỗi đêm trăng tròn. Kết thúc phần 7 dội vào đầu toàn bộ câu hỏi: Phải chăng ông Hargrove đã phát hiện “cái gì đó”, và điều đó khiến lũ khủng long trở nên dị thường? Liệu tọa độ ấy có dẫn đến một “hang ổ” khác, sâu hơn, tối hơn… và nguy hiểm hơn cái hố vừa được phát hiện?
Treo. Thở. Dứt. Đúng kiểu “Nhật Ký Khủng Long” không nhẹ nhàng cho ai hết! Bật thầm đèn pin đọc đi đọc lại đoạn morse code mà tay cứ run: Liệu phần 8 có dám đưa tụi mình xuống cái rặng đá tử thần ấy không? 😱