Carie ngồi trong quán cà phê, ngón tay vô thức xoay quay chiếc muỗng. Mặt ngoài cửa sổ mờ dần trong làn sương chiều. Mỗi lần có ai đề cập đến Pig Hill, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô. Đó là một ngọn đồi nhỏ, trông thật bình thường nếu không tính những cây sồi già xoăn, những bụi mâm xôi dại, và cái im lặng nặng nề bao quanh nó. Nhưng người dân vùng này thì biết. Truyền thuyết về Pig Hill không phải chuyện trẻ con kể cho nhau khi đêm xuống. Họ nói về những sinh vật sống trong các hầm mộ cổ dưới chân đồi. Không phải con lợn nhà bình thường, mà là những thứ giống người nhưng có bộ mặt heo, lông xù, mắt đỏ ngầu. Chúng sinh sản nhanh, bò từ da thịt đất trũng ướt, và rình mò. Người ta cũng bảo chúng thích mùi máu tươi, thích sự che chở tối tăm. Bao năm nay, đó chỉ là những câu chuyện để dọa trẻ con, để giải thích cho những con vật hoang dã xuất hiện ngoài rìa làng. Cho đến khi phụ nữ thứ mười biến mất. Carie nhớ tất cả. Mười người. Mười người phụ nữ trẻ, từng xuất hiện lần cuối trong các khu vực xung quanh Pig Hill. Cảnh sát bảo là thú hoang, là người lạ, là những vụ mất tích riêng lẻ không liên quan. Nhưng Carie không thể túm được cái mối liên hệ mỏng manh ấy. Cô đếm từng cái tên trong đầu: Mary Ellen mất tích khi đi hái nấm; Jenny, thư ký của bà Miller, biến mất trên con đường mòn về đêm; và gần đây nhất là cô bé Sarah, mẹ đang tìm kiếm khắp nơi, khuôn mặt đượm buồn. Tất cả đều có điểm chung. Tất cả đều có dấu hiệu nhỏ bé, dễ bị bỏ qua, được tìm thấy gần ranh giới của Pig Hill, và tất cả đều đột ngột biến mất mà không để lại dấu vết vật chất. Có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Trong một vùng nông thôn rộng lớn, với những cánh đồng tối tăm và những con đường đất vắng hoe, chuyện đó có thể xảy ra. Nhưng Pig Hill thì khác. Đó là một cái lỗ đen nhỏ trong tâm trí cộng đồng, một nơi được dựng lên bởi nỗi sợ thời thơ ấu và những câu chuyện thì thầm đêm khuya. Và bây giờ, khi vụ mất tích thứ mười vừa xảy ra, Carie cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Có gì đó ở tít dưới lớp vỏ truyện ngụ tạo kia. Có một sự thật đáng sợ đang thở dài trong bóng tối của Pig Hill, và cô không thể ngừng nghĩ rằng, những con người đã đi bước cuối cùng trên mặt đất, rằng chúng đã bị lôi tụt xuống một nơi nào đó, nơi mà tiếng kêu cứu không bao giờ cất lên.