Bàn tay gầy guộc đặt lên tờ kịch bản cuối cùng, Helen Mirren nhập vai một người mẹ kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng lửa. "Tạm biệt June" - cái tên đầy ám ảnh ấy không đơn thuần chỉ một màn ra đi, mà là cách một linh hồn cứng cỏi quyết định nắm giữ phần cuối cuộc đời mình. Bà tự đạo diễn từng nghi thức tưởng niệm: nơi đặt bình hoa cúc trắng, bản nhạc jazz vang lên khi mọi người tiễn biệt, cả cách chiếc khăn choàng lụa sẽ phảng phất trong gió như dấu vết cuối cùng.
Đằng sau thước phim là hơi thở của Kate Winslet - lần đầu chạm vào vai trò đạo diễn bằng cả nỗi xúc động run rẩy. Cô dành trọn tháng trời ngồi cùng nhà quay phim để cân đo từng góc máy, dằn vặt khi dựng cảnh Helen ngồi một mình bên hiên nhà chiều tà. Những câu thoại bà nói như dao cứa: "Ta không sợ vĩnh biệt, ta chỉ ghét phải giả vờ vui vẻ với nỗi đau này".
Dư luận nghẹt thở chờ xem liệu nữ diễn viên từng đoạt Oscar có "phù phép" được chất liệu bi kịch gia đình thành nghệ thuật không, hay chỉ là thử nghiệm cảm tính. Nhưng những thước phim đầu tiên khiến họ yên tâm: phim không khóc lóc, càng không khoa trương. Nó là tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn sắc lẹm của người đối diện tử thần, làm người xem thấy được sự can đảm trong từng hơi thở của nhân vật.
Bấm máy ngày cuối, Kate ôm chầm Helen trong im lặng. Hai thế hệ tài năng trao nhau sức mạnh mà không cần lời. Cũng như phim không dạy ta cách tiễn biệt, mà khẽ nhắc nhở: sống trọn từng khoảnh khắc chính là cách chuẩn bị tốt nhất cho ngày tạm biệt.